Tin Vắn:  
 
   
  HOME TIN NHẠC VIỆT TIN NHẠC NGOẠI PHÁT HIỆN PHONG CÁCH NGHỆ SĨ VIẾT BẠN ĐỌC VIẾT THẢO LUẬN CHAT VỚI NGÔI SAO
 

 
NGHE NHẠC PHẢI NGHE BLOG RADIO DẤU CHÂN ONLINE DIỄN ĐÀN GIẢI TRÍ KẾT NỐI
NhacVietPlus - Blog Radio - Blog Radio 114: Sao em luôn phải tự dựa vào chính mình?
Sắp xếp theo:   Số A Ă Â B C D Đ E Ê F G H I K L M N O Ô Ơ P Q R S T U Ư V W X Y
Blog Radio 114: Sao em luôn phải tự dựa vào chính mình?

Hôm nay Blog Radio mang tới một cung bậc tình yêu chưa từng xuất hiện trong các số Blog Radio, đó là tâm sự của một người vợ trẻ xa chồng. Khi Tết đến xuân về, khi các gia đình đang sum vầy đoàn tụ bên nhau thì nỗi lòng của những người vợ trẻ xa chồng lại càng dày lên! Thay lời muốn nói của bạn đọc Trung Tho, Blog Radio gửi tới các bạn Blog Radio 114: Đã có một bờ vai, sao em phải tự dựa vào mình?


Chia sẻ Facebook       Gửi phản hồi
Gửi tin qua E-mail       In tin
Hôm nay Blog Radio mang tới một cung bậc tình yêu chưa từng xuất hiện trong các số Blog Radio, đó là tâm sự của một người vợ trẻ xa chồng. Khi Tết đến xuân về, khi các gia đình đang sum vầy đoàn tụ bên nhau thì nỗi lòng của những người vợ trẻ xa chồng lại càng dày lên! Thay lời muốn nói của bạn đọc Trung Tho, Blog Radio gửi tới các bạn Blog Radio 114: Đã có một bờ vai, sao em phải tự dựa vào mình?

Blog Radio - Anh yêu em, rất yêu em. Anh lấy em làm vợ, anh muốn em sống hạnh phúc.

Anh sợ em phải khổ, anh sợ một tiểu thư như em không thể sống trong cảnh nghèo hèn. Anh sợ những điều không hay sẽ khiến em buồn em khổ. Anh sợ em không mua được quần áo hàng hiệu, không có trang sức đắt tiền, không bằng những người phụ nữ khác. Anh nói những thứ rẻ tiền ở chợ không xứng với vẻ đẹp quý phái của em... Anh phải lăn ra kiếm tiền để lo cho em cuộc sống tốt.

Rồi anh cứ bỏ em ở nhà một mình để đi kiếm tiền ở những nơi em chưa bao giờ đến, thậm chí chưa bao giờ nghe thấy. Anh cứ để em lầm lũi và cô đơn. Anh không đồng ý cho em đi làm ở bất kỳ đâu với lý do em không chịu được khổ, nhưng thực chất là anh không muốn em dao du với bất kỳ ai. Và cứ thế cuộc sống của em chỉ có nấu ăn đi chợ cho con ăn và đi mua sắm.

Anh nói trước đây cha mẹ bao bọc em quá nhiều giờ anh phải bóc cái vỏ bọc đó ra để em được sống hoà nhập với cuộc sống. Nhưng cuộc sống bây giờ của em không phải thế, em giống như một con cá bị nhốt trong bể chỉ gặp chủ khi nào anh về. Anh không bóc vỏ bọc ra mà thực tế là anh đang thay nó bằng vỏ bọc khác.

Ảnh minh hoạ: Raysoda

Anh ạ! Anh có biết em chán cuộc sống đó đến mức nào không? Em đã từng mơ và từng nói với anh về cuộc sống của vợ chồng già trên núi, của vợ chồng trẻ thôn quê và của đôi vợ chồng nghèo thành phố. Tại sao anh không để em được làm những gì em muốn, không để em được sống như cuộc sống mà em hằng mơ ước. Em cũng là người vợ, người mẹ. Em cũng tốt nghiệp ĐH, là một cử nhân kinh tế có bằng Đại Học. Và hơn hết em cũng có tình yêu mà anh giành cho em như bao người con gái khác. Vâng em là một hoa khôi trong trường Đại Học. Nhưng em là em và có phải người đẹp nào cũng xấu đâu anh?

Tại sao? Tại sao em cứ phải sống như con chim cảnh hay đúng hơn em sống như một bà góa phụ ở tuổi 24. Em buồn, em khổ, em khóc và có lúc em cần một bờ vai để dựa lắm anh ạ. Thế nhưng em luôn phải tự dựa vào mình và nếu có quá mệt em phải nằm xuống giường, xuống đất thậm chí là giữa đường quốc lộ như hôm nay đây.

Anh có hiểu tình cảm của em không anh? Anh có hiểu với em đâu là thứ em cần nhất và điều hạnh phúc nhất với em là gì không anh? Anh có biết em cần gì nhất không anh? Em cũng có thể sống như bao nhiêu người con gái bình thường khác mà. Minh chứng rõ nhất là: Bố mẹ có thể chu cấp đủ cho cuộc sống sinh viên của em nhưng em vẫn đi làm thêm tự kiếm tiền mua sắm. Sau khi là hoa khôi có biết bao chàng đẹp trai dầu có vây quanh em, mà em vẫn là em. Thậm chí có người dùng xe con để mời em đi chơi cũng không có ý nghĩa gì khi em đã chấp nhận sẽ đi chơi với anh bằng xe đạp và sẽ thay nhau đèo khi ai đó mỏi chân quá. Kể cả khi em có chồng rồi thì em vẫn là một người được rất nhiều cây si vây quanh. Có người dùng tình cảm, dùng nước mắt, dùng tiền thậm chí đe doạ tự tử. Nhưng em vẫn một lòng chung thuỷ với anh.

Anh nói anh yêu em, anh nói sẽ ở bên em suốt cuộc đời vậy giờ đây anh ở đâu?

Từng cơn gió rét run người, từng giọt mưa bay vào mặt em. Mưa rất nhỏ nhỏ như không có mưa vậy anh ạ. Thế mà cơn mưa đó lại có sức mạnh phi thường quật em ngã xuống đường giữa QL5 đông người và giữa hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía em. Anh ở đâu, tại sao em phải đi một mình trong đêm đông mưa gió chứ? Và tại sao không có anh nâng em lên.
Em yêu anh, em tưởng em đã rất hiểu anh, em tưởng rồi đây dù ăn rau ăn cháo thì cuộc sống của em vẫn là hạnh phúc nhất. Em nhận ra mình đã sống vô nghĩa và đã vì anh quá nhiều, em biết anh sẽ buồn nếu em nói em hối hận. Nhưng hơn lúc nào hết giờ đây tâm trạng của em là như thế. Điều em thấy không giống như điều mà em mong muốn. Em đảm bảo dù công việc có vất vả đến bao nhiêu. Dù em có là một cô thôn nữ chân lấm tay bùn nhưng em vẫn Hạnh Phúc nếu chiều về em đợc anh hỏi han chăm sóc và nhìn thấy anh cười.
 - Ảnh minh hoạ: Raysoda
Nhưng!

Em phải đứng một mình, đi một mình trong cô đơn. Em phải chống chọi với những ánh mắt đàn ông dành cho em cả cảm thông, thương hại và chế diễu. Em phải đối mặt với những hạnh phúc của những người bị em bỏ rơi khi em chạy theo anh. Em phải chống chọi với những câu đùa vô tình và cố tình của nhiều người. Và em đang âm thầm chống chọi với chính bản thân em. Sự cô đơn làm em đau khổ biết bao nhiêu.

Em có bản lĩnh, em có nghị lực. Nhưng anh ơi, giờ đây em không biết em mạnh mẽ được đến bao giờ nữa, và bao giờ thì em gục ngã. Anh sẽ buồn nếu em nói giá như cho em chon lại. Nhưng nếu được em thực sự muốn chọn lại. Em sẽ không học trường ĐHNNI, hay em sẽ cố gắng học tốt không vì những giải thưởng đoạt được mà chết chìm trong chiến thắng. Hay không đua đòi yêu anh, hay không để anh rời xa em vì lý do cuộc sống và đồng tiền. Hay gần nhất... nếu thời gian quay lại chỉ khi ở sân bay thôi, em sẽ gạt bỏ tự trọng và hiếu thắng kể cả phải quỳ xuống cầu xin anh đừng đi chắc chắn em cũng sẽ làm để anh ở bên em.

Vì sao anh?

Vì chúng ta khó khăn ư? Mọi thứ sẽ qua vì tình yêu có sức mạnh rất lớn, và em cũng đủ sức mạnh vượt qua. Em cũng có thể kiếm tiền. Anh thương em ư? Sợ em vất vả ư? Nhưng anh có hiểu đâu là vất vả với em không? Đâu là thứ mà em sợ nhất không?

Em cần gì? Một đống tiền tha hồ mua sắm, Một bộ đồ hàng hiệu, trang sức đắt tiền? Lọ nước hoa Pháp hay đơn giản chỉ là được ở bên anh? Điều đó em cho rằng anh biết.

Vì con ư? Bao nhiêu gia đình khác họ vẫn sống như thế, con cái họ vẫn tốt.

Vì tiền ư? Em ghét đồng tiền. Nó chẳng là gì so với cảm giác của em lúc này.

Em cô độc và trơ trọi giữa biển người ở QL5. Em muốn chạy trốn. Nhưng em không đủ mạnh và không đủ can đảm. Em không làm được vì bé Cún đang đợi em ở nhà.

Xịch một chiếc xe máy dừng lại bên cạnh em. Một bàn tay đàn ông nâng xe của của em lên. Một câu nói ấm áp:
"Em có sao không?"
Thoáng nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay em một câu hỏi xuất hiện:
"Em đọc số điện thoại của chồng em anh goi hộ cho!"
Em khóc, em không muốn nhưng em không trả lời được câu nói đó. Em đứng lên bên chiếc xe:
"Anh đưa em về nhé, em có sao không?"
Em nổ máy và đi mặc dù em chưa bao giờ mất lịch sự như thế cả. (Không biết sau lưng em người đàn ông đó sẽ như thế nào, chắc anh ấy sẽ hiểu và thông cảm cho em mà thôi. Em muốn trả lời cảm ơn cho anh ấy mà em đã quên trong đau khổ hôm qua).

Phải em xa chồng, em khổ sở nhưng em không cần ai quan tâm đến em hết. Em không cần ai đưa em về hết. Em chỉ cần anh và anh biết không, điều em cảm thấy lo lắng nhất là: Em thấy sự cô đơn của mình đã quen, và em nghĩ một ngày em sẽ quen không còn anh bên cạnh nữa. Mặc dù em vẫn rất yêu anh!

Gia Lâm, Một ngày mùa đông có mưa!

  • Gửi từ email trungtho2006@
  • Nhacvietplus & Blog Việt
Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin Gửi phản hồi
Phản hồi độc giả
Đ.V.Trường - 33/40 TQB Hà Nội - trung_son_hn@yahoo.com
Bài viết trên thật buồn, một cái kết với đầy ắp nước mắt và chia ly! Không rõ liệu chàng trai kia có hiểu được nỗi lòng của cô gái hay không? Hay anh ta nghĩ hôn nhân là nghĩa vụ của tình yêu, mà trong đó chỉ cần quan tâm, không cần thấu hiểu và sẻ chia. Đây là lần đầu tôi tham gia viết bài cho Blogradio mong các bạn, các anh chị chỉ giáo nhiều. Cảm ơn!
tronvo90 - - tronvo90@yahoo.com.vn
Người con gái đó cô đơn...cô thật sự cần một bờ vai để dựa vào.Và nếu như người chồng của cô chẳng bao giờ quay về thì sao?Nếu như người con gái đó cứ mãi mãi sống trong cô đơn thì đến một lúc nào đó tình cảm của cô sẽ chai san.Có thể cô sẽ tìm một bờ vai khác để dựa vào,hoặc có thể cô sẽ thu mình lại trong một cái vỏ bọc lạnh lùng vô cảm.Hi vọng rằng người con gái đó sẽ có thể tìm lại được hạnh phúc của riêng mình.hi vọng rằng khi người chồng nhận ra được sai lầm của mình và quay trở về thì lúc đó chưa phải là quá muộn.khii đó người chồng chắc đã hiểu rằng" tiền giúp cuộc sống trở nên dễ thở hơn,nhưng tiền vẫn không thể mua được hạnh phúc thật sự của một gia đình "
thịnh - đại học bách khoa hà nội - thinhcq.bk53@gmail.com
Chân thành. Người ta cứ tự cho rằng mình đã chân thành lắm, trong khi họ vẫn chưa thoát ra được cái vỏ bọc của chính bản thân mình. Một sự tự do, tự do gần như tuyệt đối. Cả anh nữa, chàng trai đăng phản hồi... tôi có giúp anh nhận ra được gì không?
Phạm Bá Khoát - Hà Nội - bakhoat86@gmail.com
Đọc câu chuyện của bạn mình cũng cảm thấy buồn thay cho bạn. Bạn àh! Giá như thời gian có thể quay trớ lại nhi? Và giá như bạn được lựa chọn lại một lần nữa nhỉ? Nhưng nếu cuộc đời có được hai chữ "giá như" đó, thì thế giới này đã không có ai pải chịu bất hạnh. Hãy kiên cường lên bạn! Hạnh phúc là khi ta biết tự thỏa mãn với những gì mình đang có bạn ạ! Mình chúc bạn sớm vui vẻ trở lại!
Ben - - Benlazy.nguyen@gmail.com
Câu chuyện buồn thật, buồn như bao câu chuyện gia đình khác . Nhưng tôi chắc rằng người chồng vẫn luôn yêu người vợ, tôi tin như thế nhưng cuộc sống mỗi người một suy nghĩ,. . . Giá như họ biết bỏ đi cái tôi của ban thân đẻ thử một lần sẻ chia như lúc còn yêu nhau, có lẽ mọi việc sẽ khác . Ah bạn nào có bài hát đâu tiên trong Blog Radio kỳ này không cho minh xin liên lạc với lang_thang_tim_em2 nhé , thank !!!
Nhim - - cuatungbiennho@yahoo.com
Câu chuyện của bạn thật buồn! Nhưng tất cả mọi việc đều có cách giải quyết phù hợp với nó cả. Ko biết bạn nói những điều bạn nghĩ cho chồng bạn biết chưa! Nếu chưa bạn nói hết tất cả những nổi bức xúc trong lòng và tất cả những gì bạn đang nghĩ cho chồng bạn nghe... Chắc chắn chồng bạn sẽ hiểu và ko bắt bạn làm những điều bạn ko muốn. Chúc bạn hạnh phúc!
Sơn Tùng - Trung Hoa-Nhân Chính- HN - tungtip@gmail.com
Bạn thân mến. Tôi hiểu tâm trạng của bạn lúc này khi cái cảm giác "có chồng, hờ hững cũng như không". Thoáng qua đã thấy em cũng tương tự như bà Tú Xương vậy. Tuy nhiên, là thằng đàn ông thì gánh nặng kinh tế trên vai là quan trọng nhất sau gia đình. Và họ cũng mang trong đầu tính sĩ diện lớn hơn bất kì ai khi bạn- 1 hoa khôi của trường, một ng đc nhiều ng để ý, có tình cảm,... Chồng bạn đã xả thân quyết vì cái tính sĩ diện của thằng đàn ông mới đi xa như thế.. Coi như bạn bè chỉ biết rằng anh ta kiếm đư tiền cho vợ tiêu, xài, đi shopping,....miên là ko để vợ phải khổ. Từ lẽ đó mà chẳng mấy chốc tâm hồn họ chỉ có tiền, tiền và tiền mà thôi...Hãy nói cho chồng của bạn suy nghĩ thực của bạn, bạn có quyền đc nói, đc chia sẻ, yêu và đc yêu thương... 2 bạn còn trẻ, chưa muộn để nói cho chồng bạn hiểu đc điều mà bạn cần ở một tình yêu, một ng chồng thực sự là một ng chồng. Chúc bạn và chồng sớm đc cùng nhau sánh buớc như ngày nào, như cái hồi đạp chiếc xe đạp đi học....Chúc 2 bạn hạnh phúc!
heartcool - Bình Định - mylive.mylove.90@gmail.com
hay!
xuan dung - bac ninh - xuandung8602@gmail.com
Tai sao co gai khong chia se voi chong tam tu, tinh cam cung nhu suy nghi cua minh nhi! Toi nghi dieu quan trong nhat de giu cho cuoc hon nhan duoc hanh phuc do la su se chia, thong cam, su thang than va thau hieu lan nhau. Co gai da khong lam dieu do, khong noi de chong co biet co thuc su can gi. Nguoi chong van rat yeu co ay, nhung anh da khong hieu co ay muon gi. Anh ay lam tat ca cung la vi nguoi vo va gia dinh cua minh, muon nguoi vo cua minh duoc hanh phuc, duoc song day du tien nghi. Co the o phuong troi xa, khi khong duoc cham soc boi ban tay am ap cua vo chac anh ay cung buon lam. Toi khong hieu tai sao khi co co hoi co ay lai khong noi het tam tu tinh cam tu tan day long minh. Mong la nguoi chong cua co som hieu duoc tam tu tinh cam cua co gai qua loi tam su chan thanh de su "hi sinh" cua anh ay danh cho vo va gia dinh thuc su co y nghia. Toi nghi ho deu rat yeu nhau. Mong la tinh yeu do se tim duoc loi thoat de no luon dep nhu ca hai deu mo uoc. Chuc hai ban hanh phuc
cuongkcb - - quangcuong872007@yahoo.com
câu chuyện thật đúng với tâm trạng của mình . có lẽ trong tương lai mình cũng sẽ làm 1 ai đó phải buồn như cô gái trong câu chuyện này . vì nghề nghiệp là dân công trình . sao mình thấy hối hận quá đi khi đã chọn sai nghề thế này !!!! :((
Phương - Hà Nội - phuong_th_84@yahoo.com
Dạo gần đây mình vào nghe blog radio cuối tuần thường không vào được các số mới, hoặc vào được mà không nghe được.
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 113: Giải cứu Tình Yêu   (11/01/2010)
Blog Radio 112: Chuyện kể đầu năm   (02/01/2010)
Blog Radio111: Xin được nắm chặt đôi tay lạnh giá của mẹ   (26/12/2009)
Blog Radio 110: Tình yêu đã ở rất xa tôi   (19/12/2009)
Blog Radio 109: Tường Vi, Hạ Vi và khu vườn mùa đông   (12/12/2009)
Blog Radio 108: Biết đâu em sẽ gặp lại anh?   (05/12/2009)
Blog Radio 107: Những ngày đông xa ngái   (28/11/2009)
Blog Radio 106: Đêm cho nỗi buồn rơi xuống vực sâu   (21/11/2009)
Blog Radio 105: Những lá thư gửi trước mùa đông!   (14/11/2009)
Blog Radio 104: Và như thế, Em yêu Anh!   (07/11/2009)
Xem tiep Tro ve dau trang
Blog Radio 143: Dựa vai và đưa tay đây mình nắm!
  1  2  3  4  5
TIÊU ĐIỂM
Blog Radio 194: Gửi người yêu cũ: “Em rất tốt, còn anh?”
 
Blog Radio 193: Hãy để anh được bên em!
 
Blog Radio 192: Chưa bao giờ anh hết yêu em
 
Blog Radio 191: Những điều kỳ diệu của cuộc sống
 
Blog Radio 190: Quán ngủ ngon
 
TIN ẢNH
  Minh Hằng là người rất lạc quan, không thể vì khó khăn mà từ bỏ mọi thứ. Trước khi Hằng có thành công như hôm nay đã thất bại nhiều. Mình sẽ cố gắng hết mình để đạt được những điều mình muốn. Trong lúc khó khăn thì mẹ và em trai luôn là động lực của Hằng, đặc biệt là mẹ Hằng, mỗi khi có khó khăn Hằng đều nói chuyện với mẹ và mẹ luôn ủng hộ, động viên Hằng.  
TIÊU ĐIỂM
TIN NHẠC VIỆT
  Thông báo nâng cấp Nhacvietplus.
TIN NHẠC NGOẠI
  Selina dự định đi trăng mật ở châu Âu
PHÁT HIỆN
  Jessica của SNSD bị nghi hẹn hò Taecyeon
PHONG CÁCH
  Thu Minh - Nhìn góc nào cũng bốc lửa
BẠN ĐỌC VIẾT
  Những sao bị nghi “dao kéo” thẩm mỹ
THẢO LUẬN
  Bị chỉ trích mặc phản cảm là…oan cho Minh Hằng?
PHẢI NGHE
  Pastorale
MUSEUM
  Blog Radio 194: Gửi người yêu cũ: “Em rất tốt, còn anh?”
NGHỆ SĨ VIẾT
  Dũng "Khùng" mỉa mai thảm họa âm nhạc

 
Chuyên trang Âm Nhạc - Báo điện tử VietnamNet - Số giấy phép: 1285/GP - BTTTT, cấp ngày 27/8/2008
Phát triển bởi: Công ty cổ phần truyền thông VNNPLUS * Toà nhà Như Nguyễn - 18/11 - Phố Thái Hà - Hà Nội. Tel: (04) 37725502
 
   Add NhacViet Plus to your feeds page  About NhacViet Plus Feeds       How to add your blog Feeds In To NhacViet Plus