Tin Vắn:  
 
   
  HOME TIN NHẠC VIỆT TIN NHẠC NGOẠI PHÁT HIỆN PHONG CÁCH NGHỆ SĨ VIẾT BẠN ĐỌC VIẾT THẢO LUẬN CHAT VỚI NGÔI SAO
 

 
NGHE NHẠC PHẢI NGHE BLOG RADIO DẤU CHÂN ONLINE DIỄN ĐÀN GIẢI TRÍ KẾT NỐI
NhacVietPlus - Blog Radio - Blog Radio 120: Anh! Em đã về đây! (phần cuối)
Sắp xếp theo:   Số A Ă Â B C D Đ E Ê F G H I K L M N O Ô Ơ P Q R S T U Ư V W X Y
Blog Radio 120: Anh! Em đã về đây! (phần cuối)

Tuần trước chúng ta đã nghe Blog Radio 119 - phần 1 của truyện ngắn "Anh! Em đã về đây!". Liệu "Anh! Em đã về đây!" là câu nói của Hải Âu dành cho Vũ Hùng - người đã ở bên sưởi ấm trái tim cho cô trong những năm rời xa Hà Nội yêu thương để chữa lành vết thương lòng hay dành cho Thắng - người cô không thể quên nhưng chưa thể tha thứ cho những hiểu lầm năm nào?


Chia sẻ Facebook       Gửi phản hồi
Gửi tin qua E-mail       In tin

Bạn đang nghe Blog Radio 120!

Tuần trước chúng ta đã nghe Blog Radio 119 - phần 1 của truyện ngắn "Anh! Em đã về đây!". Liệu "Anh! Em đã về đây!" là câu nói của Hải Âu dành cho Vũ Hùng - người đã ở bên sưởi ấm trái tim cho cô trong những năm rời xa Hà Nội yêu thương để chữa lành vết thương lòng hay dành cho Thắng - người cô không thể quên nhưng chưa thể tha thứ cho những hiểu lầm năm nào?

Mời các bạn cùng lắng nghe phần còn lại của truyện ngắn Anh! Em đã về đây!


Ảnh minh họa: Chip

Blog Radio - Chị vẫn thường xuyên đan khăn, dù anh chẳng quàng khăn được - anh bị dị ứng với khăn len, cừ quàng là ngứa cổ. Nhưng chiếc khăn len đan cẩn thận được xếp vào một góc tủ. Những chiếc khăn mầu trắng - nâu xinh xắn như mang cả nỗi lòng của chị - màu mà ngày còn yêu Thắng chị vẫn thường bướng bỉnh : “Rất hợp với anh!”, để cho anh chàng nhăn nhở phải quàng. Màu của bao nỗi nhớ và kỷ niệm…

Đêm vùng núi, cây cối ngủ im lìm. Vừa nghe điện thoại với những lời yêu thương dặn dò của Hùng, chị mỉm cười: Có thể đây là hạnh phúc của chị. Chị nghĩ đến chuyện sẽ về lại Hà Nội. Chị không chắc sẽ làm việc tại đó nữa, nhưng chị nghĩ nên về lại Hà Nội. Thật lâu rồi còn gì… Nhớ Hà Nội lắm thôi.

Hai giờ sáng, tiếng chuông điện thoại reo làm chị tỉnh giấc. Bình thường chị không mở điện thoại, nhưng chắc rằng hôm qua chị đã quên không tắt.

“Anh đang ngủ, bỗng tỉnh giấc. Và tự nhiên, anh thấy nhớ em quá. Đêm nay lại là một đêm anh thức trắng, nhưng anh vẫn muốn lòng thấy em được bình yên”.

Chị ôm chiếc điện thoại vào lòng, hôn lên những dòng chữ. Em nhớ anh, Thắng ạ.

Chị nhớ, nhớ ngày nào còn là một cô nhóc, chị đã đánh anh xưng mặt chỉ vì anh muốn nghe một câu chuyện. Chị đã kể cho anh nghe chuyện “Ba giai đoạn’’, và cái anh nhận được là tiếng quát “Kể hay không là chuyện của tôi chứ chuyện của bạn à?!’’ kèm theo cú đấm giáng trời.

Nhớ nét mặt anh lúc đấy, không tức giận, thản nhiên nhưng im lặng...

Chị hơi hoàng hồn, khẽ khàng hỏi lại “ Giận à ?! ”.

Anh quay lại, giáng một quả trời đánh xuống… đệm bông, quát “Giận hay không là chuyện của tôi chứ chuyện của bạn à ?!’’ rồi toét miệng cười…

Chị đã ‘’ chết lặng 15 giây’’ với nụ cười ấy.

Sau này, mỗi khi có chuyện gì xảy ra với chị là anh luôn có mặt giúp đỡ. Hôm đi học thêm, buổi tối về, trời bỗng đổ mưa to. Chiếc áo mưa để trong giỏ xe thì đứa nào đó vô duyên đã lấy mất rồi. Anh xuất hiện, dúi cho chị chiếc áo mưa rồi chẳng chờ chị phản ứng chạy ra trời mưa, mất hút. Khi chị bị mất thằng nhóc đi đường trêu, anh tới “giải cứu’’ và mấy thằng chạy mất dép. Rồi lúc xe chị bị đứt xích, anh cũng ở bên, giúp chị sửa xe, sau đớ chở chị về mà chẳng để ý tới “cây trắng’’ của mình nhem nhốc dầu xe.

Chị cảm động lắm, yêu anh lúc nào chẳng biết. Mãi sau này ra trường, đi làm… Chị mới biết mình bị gạt. Hoá ra ngày đó, chính anh là “hung thủ” bày trò. Lấy áo mưa của chị là anh, mấy lũ trêu chị là bạn của anh, chị bị đứt xích xe cũng là do anh làm… Anh cười, thanh minh:

- Hồi đó ‘’ tán’’ em khó quá, anh chả còn cách nào. Lấy áo mưa đưa cho em, đi được một đoạn anh lấy áo mưa của em ra mặc. Mấy thằng bạn trêu em, anh cấm không được gặp em lần hai, thế mà chúng nó vẫn cứ để lộ. Còn chuyện cái xích xe, anh phải mất 5000 ra nhờ bác thợ sửa xe dạy cách tháo xích rồi lắp lại đấy… Anh hỏng cả cây trắng con gì…hì hì.

Thấy anh khổ sở, chị vừa bực, vừa giận lại vừa thương, vừa yêu… Chị đã yêu anh đến nhường nào… Vậy mà anh… Chị khóc.

Ảnh minh họa: by lovezlive

Ba năm qua, khoảng thời gian ấy, chị nhận được bao lời xin lỗi và thanh minh của anh. Chị biết rằng đó chỉ là một sự hiểu lầm, rằng người đó thầm thương anh nhưng không được đáp lại. Hôm ấy là đêm cuối cùng cô ấy ở lại Việt Nam, cô ấy muốn được anh ôm một lần… Chỉ có thế thôi, nhưng chị cứ bắt lòng không được tha thứ cho anh. Dù trái tim thì đã tha thứ từ rất lâu rồi.

Nỗi nhớ anh trong chị như một mặt hồ nước bỗng tràn con đê ngăn. Hồi ức mang những nhớ nhung trào lên, mãnh liệt.

Lễ noel, chị lại đan thêm một chiếc khăn cho vào tủ. Quà tặng Hùng là một chiếc cà vạt. Anh cười hạnh phúc :

- Em mua cà vạt để giữ anh cả đời đây !

Tự dưng chị lại nhớ đến lời Thắng nói “Quàng khăn em tặng là cả đời này anh bị em thâu tóm’’. Chẳng biết mùa noel này, anh ấy đã quàng khăn ai tặng.

Đêm noel, bên nhà thờ của một xóm đạo nhỏ bé vùng cao, tiếng chuông ngân và tiếng Thánh ca vang dội. Hà Nội ơi, Noel an lành nhé.

Lúc chia tay, Hùng nắm chặt bàn tay chị, khẽ nói.

-Trong chương trình đi nước ngoài học lần này, Thắng đã đăng ký đi đấy. Thứ 2 tuần tới là cậu ấy bay.

Thơm nhẹ lên má chị, anh khẽ nói: Anh yêu em nhiều lắm, Hải Âu ạ.

Rồi vội vã đi về phía cuối đường.

Đêm ấy, chị đã nhấc máy gọi điện cho Thắng, chị nín thở để nghe tiếng của anh. Gần bốn năm rồi, nhớ quá. Bốn năm rồi, chưa chưa một lần chịu nghe anh nói. Thắng ơi…

“Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

Chị hụt hẫng. Không liên lạc được. Chị bấm lại mấy lần, và vẫn vậy.

Nhìn những chiếc khăn xếp ngay ngắn trong tủ, chị đã khóc.

Gọi điện đặt vé về Hà Nội. Sáng hôm sau, chị sẽ về Hà Nội. Biết rằng sẽ có lỗi với Hùng, biết rằng như thế là thật tệ với anh ấy. Nhưng, chị không muốn dối gạt mãi trái tim mình.

Sáng sớm, đang ì ạch xách chiếc ba lô to đùng thì Hùng xuất hiện. Anh không nói, lẳng lặng mang ba lô vào xe cho chị, lẳng lặng mở của xe, lẳng lặng chở chị ra sân bay.

- Anh…

Chị ngập ngừng, không thốt lên lời.

Anh nhìn chị, cười thật khẽ.

- Đừng nói gì hết, nếu không anh sẽ giận đấy.

Chị im lặng, anh bỗng cười bẹo má chị một cái thật nhanh.

- Cảm ơn em vì em đã cố yêu anh. Cảm ơn em vì đã cho cả hai ta cơ hội. Anh tin rằng em sẽ hạnh phúc, vì em là của Thắng. Anh cũng tin mình sẽ hạnh phúc khi không cố níu kéo em, vì em không phải là của anh. Hãy làm theo những gì con tim mình mách bảo, em nhé. Đừng hỏi anh vì sao anh làm thế, vì anh sẽ chẳng lí giải được đâu.

Chị lại khóc, nhưng lần nay anh đưa khăn giấy cho chị.

- Anh không cho em mượn áo nữa đâu. Cười lên anh xem nào. Sau chuyện này, cả hai sẽ càng trân trọng nhau hơn. Thắng yêu em lắm đấy.

Ảnh minh họa: by lovejun

Máy bay cất cánh, bỏ lại tất cả chị về với Hà Nội của mình, về với Thắng của em…

Hà Nội đây rồi. Ôi, nhớ quá. Chị muốn uống thật nhiều, uống nhật nhanh bầu không khi vây quanh mình, cả những bụi bằm của Hà Thành đầy nhung nhớ…

“Một hộp chocolate cho anh, Thắng nhé.”

Đây rồi, ngôi trường Kinh Tế bao kỷ niệm, đây rồi, con đường từng hằn biết bao kỷ niệm giữa chị và anh, và đây nữa… nơi anh bày đặt mấy đứa bạn ghẹo đùa… Chị đã bỏ quên chúng trong ký ức, chị đã bắt chúng ngủ vùi, để hôm nay chúng bừng dậy, trách móc…

Toà cao ốc đây rồi. Căn phòng Thắng làm việc kia rồi. Bao nhiêu năm giận hơn yêu thương là đây… Chúng đang ùa về, đốt cháy trái tim chị…

Chiếc thang máy chạy từ từ, ôi, nhanh lên, mà không, chậm lại… “Anh có bất ngờ khi em về không Thắng ?!’’. Chị thấy tim mình cứ đập tình thịch. Nó đập nhanh gấp 10 lần bác sĩ cho phép. Chúa ạ, nó như reo lên, nhảy ra khỏi lồng ngực.

- Alô. Ừ, cậu đi may mắn nhé. Tạm biệt.

Hùng lên máy bay, anh mới là người đăng ký lớp học ở nước ngoài lần này. Anh biết trái tim người con gái anh yêu thuộc về người khác.. Và chẳng có điều gì xứng đáng hơn với cô ấy là cô ấy được hạnh phúc. Dù rất yêu nhưng anh không muốn tình yêu ấy thành nước mắt. Anh đã gọi cho Thắng, đã nhắn với Thắng rằng, nếu Thắng làm Hải Âu khóc và buồn, anh sẽ quay về và lần này sẽ mang Hải Âu đi… Anh chỉ có đủ dũng cảm để nhắn cho Hải Âu - người con gái anh yêu lời chúc hạnh phúc.

Thắng ngồi trầm ngâm ngắm chiếc chuông gió buộc dải ruy băng vàng ngày nào Hải Âu treo tặng. Chiều nay, chiều nay xong công việc anh sẽ tới với Hải Âu. Mặc kệ em sẽ không tha thứ cho anh, mặc kệ em căm ghét hay ruồng bỏ anh, anh cũng sẽ phải nói cho em biết, anh yêu và nhớ em đến nhường nào…

Chị nhẹ nhè gõ cửa phòng, tiếng Thắng bên trong trầm ấm.

- Cứ vào đi.

Chị mở cửa, trước con mắt ngạc nhiên tột độ của thắng, có người ôm hộp chocolate cười:

- Anh! Em đã về đây!

  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của Lâm Hồng

Vài nét về tác giả Lâm Hồng: “Tôi muốn làm một cây thông trên núi, không muốn làm cây liễu rủ ven sông; muốn luyện đời mình trong bão táp, không muốn nó trôi qua những ngày bình dị”

  • Nhacvietplus - Blog Việt
Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin Gửi phản hồi
Phản hồi độc giả
sadlove - hcm - sadlove24042705@yahoo.com
chỉ có thể nói: " quá xúc động", :(
Nguyen Hien - Son La - hoamauxanh724411@yahoo.com
Cam on bai viet cua ban Lam Hong. Mot bai viet lang man va day y nghia. Toi cung da yeu, nhung chuyen tinh can cua toi da di vui lap sau 2 nam xa cach,khong mot loi hoi tham, khong mot lien lac nhung chung toi van biet minh sinh ra la de cho nhau va gio day chung toi dc o ben nhau. Cam on ban da cho toi hieu them ve gia tri cua tinh yeu, va giup toi yeu va hanh phuc hon khi toi biet minh khong danh mat dieu dang quy va tran trong. Toi chuc cho nhung nguoi dang yeu , se yeu luon ton trong va biet giu nhung gi quy gia nhat. Cam on nhung nguoi lam chuong trinh va chuc cho nhung anh chi lam chuong trinh suc khoe , se co them nhieu cau chuyen hay, lang man hon nua.
Bien mua dong - Ha Noi - bienmuadong_hbt@yahoo.com.vn
doc cau chuyen cua chi toi..khoc! Ha Hoi hom nay lanh, sang thuc giac chang ai xui khien tu dung lai nho! Nho lam! chac day la dot ret cuoi cung cua mua dong day anh ah,mua dong qua lai de trong tim con cao noi nho.Van biet mua dong chi lam long minh them lanh nhung sao minh van yeu den vay. nho thuong cu vuong viu trong long, chang chiu dut ra, den khi nao em moi quen dc anh day?lieu co khi nao em dc tro lai ben anh?den khi do anh co con danh rieng cho em?em va mua dong van luon doi anh...
lien - - lien@yahoo.com
Một bài viết hay! Có ai biết bài nhạc nền ko ạh?
Mr. Tian - HCMC-Pleiku - whynotformewhy@gmail.com
my tears fell down after i heard this story completely, cách yêu của Hùng thật là cao thượng, sẽ thật là hp cho cô gái nào có thể be together với anh ấy, i sẽ cố gắng để có thể có được sự vị tha và đức hi sinh như Hùng...
truc ank - - truc_ank@yahoo.com
Cảm ơn bạn.câu chuyện thật cảm động mình đã khóc khi đọc nó. Cảm ơn đã khiến mình tin tưởng vào giá trị của tình yêu, hạnh phúc và sống mãnh liệt của tình yêu
nhoc_iu - - angel_of_dream155@yahoo.com
Quá tuyệt vời. Lâu lắm mới quay trở lại nghe blog radio và bài viết đã làm cho những xúc cảm của mình dâng lên. Tình yêu đôi khi lý trí và con tim nó không thống nhất hoà quyện với nhau. Nhưng có lẽ, chạy theo con tim mình mách bảo là điểu mà những người đang yêu sẽ ko bao giờ phải hối hận. Cảm ơn bài viết
ku ku - - ku_kool1990@yahoo.com
xúc động lắm...đọc đi đọc lại truyện này bao nhiu lần rùi nhưng nghe lại vẫn bị thik :X
chuột nhỏ - HN - hongminh512@yahoo.com.vn
Em vẫn biết anh còn yêu em, nhưng hãy gọi cho em khi nào anh k còn chịu được nỗi nhớ thương nữa, anh nhé!
Mr.bYn - Hà Nội - forever_chuot_yeu_gao@yahoo.com
Mình nghe đi nghe lại vẫn thấy hay. Ai biết bài nhac nền phần đầu la bài gì ko mình nghe quen quá mà ko biết là bài gì
Mr. Tian - HCMC-Pleiku - whynotformewhy@gmail.com
Bản nhạc nền trong blog radio 120 em đã về đây là bài i'll be there của Mariah Carey, bài này có tới mấy phiên bản có cả của \Westlife và Backstreet boys
Amy du - - giac_mo_la_lung@yahoo.com
một câu chuyện cảm động! Bài nhạc nền là bài All out of love_Air Supply ^^ Cho em hỏi bài hát trong nhạc chuông đó tên là gì ạ? (phút 9:19) .Em xin cảm ơn ạ!
namdt40 - hanoi.com - namdt40@gmai.com
Tôi nhớ người yêu tôi quá. Trong cuộc đời ta gặp biết bao nhiêu người có người xấu kẻ tốt, người xinh đẹp đoan trang hiền thục rất nhiều những người khác nữa. Nhưng tôi chỉ yêu người ấy chỉ yêu mình cô ấy mà thôi.
pvcboy1988 - Hà Nội - motsach_1988@yahoo.com
cảm ơn bạn vì bài viết nhiều cảm xúc.mình thích bản nhạc sau khi Thắng trả lời điện thoại Hùng.ai bít ko? chi giùm mình
hoàng sen - 99 Hùng Vương - Đà Nẵng - hoangsen711@yahoo.com
tình yêu của Hùng thật cao thượng. yêu người ta mà không ép buộc người ta phải đáp lại tình yêu của mình. dù biết người ta không yêu mình thật sự mà vẫn yêu!...mà chắc chỉ có trong truyện thui. chứ ngoài đời không có ai như zậy đâu.
thien than - lào cai - thienduongtrencat87@gmail.com
Cảm ơn bạn đã cho minh và mọi ng nge và chia sẻ tâm sự của bạn,vì tâm sự của mh cũng gần như bạn nhưng có điều mh chưa có đc hồi kết đẹp như bạn,qua đây mh cũng mong mọi ng hãy tư nắm bắt cơ họi đc yêu của chính mh ko để nó đi qua rồi mới tiếc nuối.
mrchienonline - Tp HCM - mrchienonline@yahoo.com
yêu 1 ng và chia tay với ng đó, có lúc mình muốn bỏ cuộc nhưng sau khi nghe bài này thì con dg mình chọn là ko sai
Sky - - untilyou_sky@yahoo.com.vn
Hay quá. Mình thích Hùng hơn. Anh có 1 tình yêu thật cao thượng. Mình cảm thấ buồn, thật buồn vì anh không thể có 1 tình yêu trọn vẹn, vì anh cũng giống như mình.
meomeo - - nhuloan_hb@yahoo.com
chị ấy quay về vs anh thắng cũng tốt. nhưng thương anh Hùng lắm. anh ấy tốt và cũng rất yêu chị.
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 119: Anh! Em đã về đây! (phần 1)   (27/02/2010)
Blog Radio 118: Đôi tình nhân mùa xuân   (15/02/2010)
Blog Radio 117: Cầu hôn lần nữa!   (06/02/2010)
Blog Radio 116: Tình nhân lặng lẽ   (30/01/2010)
Ba yêu nhất lúm đồng tiền của mẹ!   (24/01/2010)
Blog Radio 114: Sao em luôn phải tự dựa vào chính mình?   (18/01/2010)
Blog Radio 113: Giải cứu Tình Yêu   (11/01/2010)
Blog Radio 112: Chuyện kể đầu năm   (02/01/2010)
Blog Radio111: Xin được nắm chặt đôi tay lạnh giá của mẹ   (26/12/2009)
Blog Radio 110: Tình yêu đã ở rất xa tôi   (19/12/2009)
Xem tiep Tro ve dau trang
Blog Radio 135: Lá thư trong chai
  1  2  3  4  5
TIÊU ĐIỂM
Blog Radio 140: Điều giản dị
 
Blog Radio 139: Ngõ Hoa Phai
 
Blog Radio 138: Rồi em sẽ hết yêu anh
 
Blog Radio 137: Em, anh – Ta đã từng yêu?
 
Blog Radio 136: Em đang đi trên con đường đợi chờ...
 
TIN ẢNH
 

Phúc không thích đưa chuyện tình cảm riêng tư của mình lên báo chí mà Phúc muốn giữ cho riêng mình. Người phụ nữ hay đàn ông đều muốn bạn đời của mình đẹp, giỏi giang…. Nhưng Phúc tin vào duyên số, nếu có người phù hợp với mình thì mình không thể tính trước được. Hiện nay Phúc đang tìm hiểu một người bạn gái, cô ấy là một du học sinh! .

 
TIÊU ĐIỂM
TIN NHẠC VIỆT
  Y Moan - Người gieo hạt trong cơn bạo bệnh
TIN NHẠC NGOẠI
  Showbiz 24h: Sống hết mình
PHÁT HIỆN
  Bài hát vinh danh ’bạch tuộc tiên tri’
PHONG CÁCH
  Những kiểu tóc đẹp nhất của minh tinh Hollywood
BẠN ĐỌC VIẾT
  Bức Tường - Sự dở dang tạo nên một huyền thoại
THẢO LUẬN
  Nghệ sĩ nạn nhân của bầu sô ngoại: “Nhị thập đại ma”!
PHẢI NGHE
  It is you (I have loved)
MUSEUM
  Blog Radio 140: Điều giản dị
NGHỆ SĨ VIẾT
  Cà phê mưa và ... Một bài hát buồn

 
Chuyên trang Âm Nhạc - Báo điện tử VietnamNet - Số giấy phép: 1285/GP - BTTTT, cấp ngày 27/8/2008 Tổng biên tập: Nguyễn Anh Tuấn
Phát triển bởi: Công ty cổ phần truyền thông VNNPLUS * Toà nhà Như Nguyễn - 18/11 - Phố Thái Hà - Hà Nội. Tel: (04) 37725502
 
   Add NhacViet Plus to your feeds page  About NhacViet Plus Feeds       How to add your blog Feeds In To NhacViet Plus