Tin Vắn:  
 
   
  HOME TIN NHẠC VIỆT TIN NHẠC NGOẠI PHÁT HIỆN PHONG CÁCH NGHỆ SĨ VIẾT BẠN ĐỌC VIẾT THẢO LUẬN CHAT VỚI NGÔI SAO
 

 
NGHE NHẠC PHẢI NGHE BLOG RADIO DẤU CHÂN ONLINE DIỄN ĐÀN GIẢI TRÍ KẾT NỐI
NhacVietPlus - Blog Radio - Blog Radio 128: Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em
Sắp xếp theo:   Số A Ă Â B C D Đ E Ê F G H I K L M N O Ô Ơ P Q R S T U Ư V W X Y
Blog Radio 128: Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em

Ai là người thường xuất hiện để xoa dịu nỗi đau của bạn? Mỗi người có một cách để xoa dịu nỗi đau của mình, người cất giấu nó vào sâu thẳm trong lòng, người tìm đến sự sẻ chia, nhưng cũng có những người gặm nhắm nỗi buồn để nó mãi không “liền sẹo”... Mời các bạn cùng đến với Blog Radio tuần này và chia sẻ với hai câu chuyện của chúng tôi!


Chia sẻ Facebook       Gửi phản hồi
Gửi tin qua E-mail       In tin
Bạn đang nghe Blog Radio 128
 
Hôm nay tâm trạng của bạn thế nào?
 
Nếu bạn đang gặp tâm trạng không tốt hay đang trải qua một nỗi buồn dài thì Blog Radio tuần này dành cho bạn và cùng chia sẻ với bạn!
 
Trong một số Blog Radio cách đây đã lâu có một câu nói được rất nhiều bạn đọc yêu thích đó là “Cuộc sống cho ta một nỗi đau cũng sẽ cho ta một người để xoa dịu nỗi đau đó. Ai là người thường xuất hiện để xoa dịu nỗi đau của bạn? Mỗi người có một cách để xoa dịu nỗi đau của mình, người cất giấu nó vào sâu thẳm trong lòng, người tìm đến sự sẻ chia, nhưng cũng có những người gặm nhắm nỗi buồn để nó mãi không “liền sẹo”... Mời các bạn cùng đến với Blog Radio tuần này và chia sẻ với hai câu chuyện của chúng tôi! 
  •  Hãy save những vết thương vào file "kỷ niệm"
 
Blog Việt - Bạn hãy hình dung bộ não của chúng ta như ổ cứng của máy vi tính. Khi còn bé, bộ nhớ còn trống rất nhiều, nên cái gì mình cũng nhớ: tốt nhớ, xấu nhớ vẫn không sao. Nhưng rồi khi ta đã lớn, mở rộng thêm bao nhiêu mối quan hệ, công việc, học tập đã chiếm hết bộ nhớ của bạn. Vì vâỵ có lúc mình cảm thấy căng thẳng, mệt mỏi…

Tại sao ta không sắp xếp lại, xóa bớt đi cho bộ nhớ nhẹ hơn, khởi động nhanh hơn, load dễ dàng hơn?

Đã nhiều lần tôi muốn “delete” hết tất cả, không còn nhớ nhung gì nữa, để bắt đầu cái mới tốt đẹp hơn. Nhưng mọi thứ không dễ dàng như mình “click chuột phải” chọn “delete”như máy vi tính. Tôi càng muốn quên đi thì nó lại cứ hiện về rõ rệt trong đầu.

Càng ngày bộ nhớ càng đầy thêm, kéo theo là những nỗi buồn, những căng thẳng, những đêm khuya ngồi 1 mình nghe Rock hay nhạc Trịnh để xua đi nổi buồn,để quên đi tất cả…Quên hết, quên hết…miệng tôi cứ lẩm bẩm như sư thầy tụng kinh. Nhưng đâu lại vào đấy,tôi vẩn không sao quên được.

Tôi phải làm gì để quên được nó đây?

Với nhiều biện pháp đươc đưa ra:

Giải pháp thứ 1: Mở rộng thêm nhiều mối quan hệ, đi chơi nhiều hơn…Nhưng rồi vừa không quên được mà bộ nhớ lại càng đầy hơn, mệt người, tốn kém…Nói chung không ổn.

Giải pháp thứ 2: Rủ mấy thằng bạn thân đi uống rượu. Rượu sẽ giúp ta quên đi tất cả. Nhưng như ai đó đã nói: “Nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm”. Để rồi sáng mai tỉnh dậy tôi phải đối mặt với hậu quả để lại : là hiện trường bừa bộn, là  những giọt nước mắt rơi trên gò má gầy, sạm vì nỗi vất vả của mẹ. Tôi sợ nhất ánh mắt mẹ nhìn tôi lúc ấy, ánh mắt thất vọng về sự buông thả của thằng con trai. Lúc đó tôi sợ ,tôi buồn ,tâm trạng giày xéo ,lòng tôi đau, cổ họng nghẹn lại như mắc phải cái gì đó. Mẹ ơi!Con sai rồi…Cái đáng quên không quên được,lại làm cho mẹ buồn vì tôi. Giải pháp này thất bại nặng nề.

Dường như trái tim tôi mang đầy vết thương, thật khó có thể lành. Tôi không muốn đụng vào chỗ đau. Cũng chẳng muốn ai hàn gắn cả. Rồi tôi đi làm,đi học... Cuộc sống ý nghĩa và đỡ tẻ nhạt hơn .Nhưng tôi vẫn ghét đêm. Đêm nào tôi cũng ngủ muộn,cũng nghe Rock, nhạc Trịnh. Mình tôi với màn đêm yên tĩnh tôi sẽ lại nhớ tới người ta. Tôi không còn yêu người ta như ngày xưa nhưng cũng không sao quên được hình bóng ấy. Tôi vẫn giữ tất cả kỉ niệm bên mình, không cho năm tháng xoá nhoà. Người ta vẫn nằm ở một nơi sâu kín trong trái tim tôi. Có phải vì thế nên tôi cứ hay buồn....

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Rồi một ý tưởng nảy ra trong đầu tôi: Tôi tự tạo cho mình một File mang tên: File “Kỷ Niệm”. Rồi tất cả những gì mà tôi đã cố quên mà vẩn nhớ tôi đem ra sắp xếp lại, NÉN chúng lại “cut”, rồi “paste” tất cả vào file “kỷ niệm” này. File này được tôi giấu vào 1 chỗ khuất để mỗi lần mở máy ra tôi không phải nhìn thấy nó nữa.

Nó cũng giống như vết thương lâu ngày không khỏi mà ngày nào mình cũng nghĩ đến nó, cứ cào cấu, khoét sâu hơn vào vết thương…làm cho nó không khỏi, có thể bị nhiễm trùng. Vậy thì tại sao tôi không chấp nhận vết thương này, chấp nhận, sống chung với nó, coi là 1 phần trong cuộc đời mình. Để rồi thời gian sẽ chữa lành vết thương này. Cho đến 1 ngày,  khi nhìn vào vết sẹo này mình sẽ vẫn nhớ về một kỷ niệm gắn liền với cuộc đời mình. Khi ấy, vết thương năm nào đã thành sẹo, không thể làm đau mình đươc nữa. Mình sẽ không quên về nó, nhưng nó đã đươc “save” vào file “kỷ niệm” từ bao giờ rồi...

 “Cái quý giá nhất trên đời này không phải là cái mình chưa có được, cũng không phải là cái mình đã mất đi. Mà cái quý giá nhất trên đời này là cái mình đang có”.  Thì ai đó ơi! Hãy biết trân trọng nâng niu và bảo vệ cái mình đang có để nó không bị mất đi, phải phát triển nó để được những cái mình chưa có!
 
  • Gửi từ email Anh Tuấn - mrtuan.ho1986@....
  • Viết cho em!

“ Viết cho em, là “cơn gió nhỏ”, là tình yêu của anh… hôm qua, hôm nay và mai sau nữa em nhé!”

Blog Việt - Đâu đó, em cần những khoảng lặng để nghĩ suy cho riêng mình. Có tù túng, có chật chội lắm không khi em cứ mãi quẩn quanh với quá khứ, cứ cố chạm vào nỗi đau trong em. Cái vết thương vốn dĩ đã lên da non, không thể nói là đã lành lặn, nhưng ít ra là không còn mưng mủ, sưng tấy như trước đây nữa. Vậy mà… em cứ mãi … làm đau em thôi!

Em muốn quên, nhưng dặn lòng không bao giờ được quên. Em khó nhọc, mệt nhoài để đi qua chừng ấy nỗi đau khi tuổi đời em còn quá trẻ. Em sợ một bàn tay nắm của ai đó, sợ đôi bờ vai mình lại run run trong tiếng nức nở nghẹn ngào. Em sợ ai đó hiểu mình, sợ ai đó sẽ chạm vào những phần khuất, sâu trong em. Sợ những sẻ chia của lòng người có là chân thật hay cũng chỉ là… giả tạo, là phù phiếm, là phút chốc thôi…


Ảnh minh hoạ: vi.sualize

Cuộc đời vốn dĩ ngắn ngủi là thế mà sao mình không sống thật với nhau, đối đãi với nhau trong ân tình và sự tử tế. Cớ chi lại làm tổn thương nhau bằng cách này hay cách khác, cớ chi lại làm đớn đau những tâm hồn vốn dĩ phải được nâng niu.

Anh luôn tự nhắc nhở mình rằng: Cảm ơn quá khứ, trân trọng hiện tại và hướng tới tương lai ở phía trước. Nghe có vẻ máy móc, câu chữ nhưng thực sự là như vậy. Không tự khích lệ và động viên mình thì … Ai? Ai sẽ làm việc đó thay cho mình đây? Có ai đó đã nói rằng nếu mình không tự nâng mình dậy, ngay cả khi có ai đó muốn nâng mình dậy, thì mãi mình cũng không thể nào đứng lên được. Ừ! mãi sẽ chẳng thể đứng lên được nếu mình không tự mình gắng sức. Đau đớn nào, khó khăn nào và mất mát nào trong đời rồi cũng sẽ qua mà em. Sẽ qua hết mà, chắc chắn là như vậy!

Hãy đi qua những khó khăn, những thử thách, những…và cả những lần mà tim rất đau, và nước mắt rơi có khi ít hoặc nhiều. Không chỉ là trong tình cảm, mà là trong nhiều “lĩnh vực” khác của cuộc sống nữa. Để làm gì em biết không? Để biết là mình mạnh mẽ như thế nào, can đảm như thế nào và bản lĩnh đến mức nào, em ạ! Hãy nghĩ đơn giản thế này thôi em nhé! Em gieo một hạt mầm và chờ cho đến khi nó lớn lên thành một cái cây. Nhưng để lớn lên, hạt mầm phải tự cựa mình, tách ra khỏi vỏ hạt. Hạt mầm nhỏ bé lắm, nhưng cũng trải qua những lần “bị đau”, “được đau” và “phải đau” em ạ! Phải đau đớn và nhức nhối như thế thì mới “lớn” lên được, mới có thể trở thành một cái cây với nhiều hoa trái ngọt, lành. Em không sống kiếp là cây, nhưng em sống kiếp là người, một kiếp người mà em yêu quá đỗi và tha thiết được sống cho trọn vẹn, đủ đầy. Thế thì cớ gì mà lại buồn sầu và đau khổ nhiều như thế phải không em? Những lần bị, được và phải đau trong đời là không ít, là tăng theo cấp số cộng hay nhân, là tùy thuộc vào nhân sinh quan tích cực của mỗi người.
 
Ảnh minh hoạ: vi.sualize


Em à!

Đừng tự mình “cố gắng” làm mình đau nữa nhé! Cái gì qua rồi, em để nó ở đâu đó đi, ở đâu đó cũng được nhưng đừng quay đầu lại nhìn nó... nhiều như vậy nữa. Hay là … để mai anh mua cho em cái hộp to thật là to nhé! Em gói gém, cất hết những nỗi buồn vào trong đó! Tựa vai anh này! Anh không biết là với em, bờ vai anh có đủ rộng, đủ vững chắc, và ấm nồng để em không thấy “lạnh” nữa không. Nhưng dù là ít ỏi, là trong khả năng và tất cả những gì anh có thể, anh mong là em sẽ cười, cười vì thấy bình yên thực sự về …trong tim.

Gửi từ email Hoãi Bão – hoai_bao868
  • Nhacvietplus - Blog Việt
Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin Gửi phản hồi
Phản hồi độc giả
QuickLove - - ihoney_dt@yahoo.com
Bạn Tuấn có 1 thói quen giống với mình Rock và nhạc Trịnh. Rock để xoa dịu những dằn vặt, những nỗi nhớ! Còn nhạc Trịnh để lại nhớ lại vỡ òa ... Thanks^^!!
hoa cat - quảng bình - coilove1571986@yahoo.com
Mình cũng muốn tạo ra một file kỉ niệm để sắp chúng vào một góc. nhưng thật là khó.dường như mình không muốn chấp nhận hiện thực. Mình biết làm như vậy chỉ là làm cho bản thân mình đau thêm, vết thương càng lở loét. càng cố quên sẽ càng nhớ, càng cố xóa thì sẽ càng hiện hữu, có lúc đau đên nghẹt thở. Bao nhiêu niềm tin, hy vọng đều bị sụp đổ trước mắt. mình đã cố gắng tự nhủ rằng mình cần phải sống, phải sống tốt với những gì mình hiện có, có trở thành được sẹo hay không là đều ở mình, ở cách chữa thương của mình. đã có lúc mình suy nghĩ muốn mượn tạm một người nào đó để tạm quên đi nỗi đau đó. Nhưng tất cả đều là sự trốn tránh, sự hèn nhát, sự yếu đuối không dám nhìn vào sự thật. Và mình nhận ra rằng nếu cố gắng quên đi theo cách này thì vết thương sẽ càng nhức nhối, càng đau. "Phải cố gắng đi xuyên qua nổi đau thì mới nhanh lành vết thương được" con bạn thân tôi đã bảo như vậy. Nếu vượt qua được thì nó sẽ trở thành sẹo. và mỗi lúc nghĩ đến sẽ là những kỷ niệm, một phần cuộc đời mình trải qua. Trên con đường cuộc sống, nếu như vấp ngã và đứng dậy được thì bạn sẽ trưởng thành hơn, sẽ chính chắn hơn, sẽ hạnh phúc hơn. Có người đã nói với mình như vậy.Và giờ đây mình đang cố gắng sống chung với nó, không lẩn tránh, để nó có thể trở thành sẹo.mình hy vọng là như vậy.
APhuong - - aiphuong23@yahoo.com.vn
Theo thời gian mọi nỗi đau sẽ trôi vào quá khứ.
Chi - - chi22310@gmail.com
Blog radio đăng bài này đúng lúc như nó dành riêng cho tôi vậy. Đúng lúc trong lòng tôi trống trải và thấy đời này thật vô nghĩa. Chới với trong nỗi nhớ khắc khoải, em mong biết bao bờ vai anh dang rộng cho em tựa vào. Nhưng anh cứ vô tình thế, cứ xa xôi như vô hồn thế. Nhưng em vẫn tin và hi vọng vào anh. chỉ 3 tháng thôi mà. Em chờ được.
phạm lê ngọc cam - LONG THÀNH ĐỒNG NAI - good_friend213@yahoo.com
chào anh Tuấn.Câu chuyện của anh có 1 phần gì đó giống tâm trạng của em.Sợ màn đêm, trốn chạy nỗi đau và sợ ánh mắt của ba mẹ lo lắng rùi thất vọng vì thằng con trai,qua những lời văn của anh em đoán anh là dân IT đúng ko anh? em cũng thế em rất thích câu "Hãy save những vết thương vào file kỷ niệm".cảm ơn câu chuyện rất hay và ý nghĩa của anh
hương giang - hà nội - htg_quehuong@yahoo.com
Đọc bài viết của bạn càng làm tôi thấy nhớ hơn, nhưng lại có đủ can đảm để đối diện với sự thật hơn, tôi không biết t/c đấy có còn hay không nữa. tôi mong thời gian quay trở lại quá,... có lẽ tôi sẽ không như bây giờ cứ nhớ cứ mong, và thật buồn cười những lúc như vậy tôi muốn ngồi một mình khóc, khóc cho nỗi buồn đấy tan biến đi, nhưng tôi lại không cho phép mình khóc mà phải cố cười cười trong nỗi buồn không tên.
akai - - akai2145@yahoo.com.vn
Khi mình đã có quá nhiều sẹo thì một vết thương nũa co là gì đâu.
kitu - - nholoptruong_12a7@yahoo.com
Nếu anh nghe được bài viết này trước em và nói với em như vậy thì chắc sẽ chẳng bao giờ em tự làm đau mình cả. Nhưng em chẳng biết làm thế nào khi màn đêm buông xuống, khi cô đơn về, khi nước mắt tràn qua khóe mi, em lại lôi kỉ niệm ra gặm nhấm. Em phải làm sao để quên anh?
Mafia - - ba_gia_mafia2000@yahoo.com
Neu coi nhung cai quy gia la hien tai, thi noi dau cung dang la cua hien tai! dung ko nao?!^^
Thái Hòa - Chung cư Bộ tổng tham mưu - Mỹ Đình - Hà Nội+ - thienhathaihoa@gmail.com
Có một cách có thể nghe được blog radio là các bạn hãy click vào và ngồi chờ (khá lâu). Minh đã down đc và up lên đây để bạn nào chưa nghe được có thể nghe http://www.mediafire.com/?tjggz5ymcjj
TungTip - Trung Hòa - Nhân Chính - tungtip@gmail.com
Bạn Tuấn nói chẳng sai tẹo nào, đêm nay tôi không ngủ dc cũng chỉ vì mấy cái đống DATA nó cứ mỗi ngày thêm vài trang A4 trong danh sách và Ổ cứng của tôi mỗi ngày cứ tăng lên đến cả Trăm Megabyte mỗi ngày. Công vc và chuyện TC nữa - all chỉ có nhạc và nhạc mà thôi. Tôi yêu nhạc Trịnh nhưng cũng chả thích nó vì sầu, vì thực... Tôi yêu nhạc Thiếu nhi vì nó cho tôi dc trẻ lại - ít bài thôi. Tôi yêu những bản Hòa ca tôi tự viết trên những trang giấy và tạo nền nhạc cho nó... Vì nhạc cho tôi cảm giác dc thoải mái, thư thái hơn hết sau giờ làm vc, học tập stress MUSICAL = Ctrl + A + DELETE
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 127: Tháng 4, có con đường chờ đợi anh trở về   (26/04/2010)
Blog Radio 126: Mình yêu nhau lại từ đầu được không em?   (17/04/2010)
Blog Radio 125: Khi hai kẻ đa tình yêu nhau!   (10/04/2010)
Blog Radio 124: Bản tình ca cũ đừng hát nữa, nhé anh!   (03/04/2010)
Blog Radio 123: Sao anh không nói yêu em?   (27/03/2010)
Blog Radio 122: Phải rồi, em yêu anh!   (21/03/2010)
Blog Radio 121: Hãy gọi tôi là Phố!   (13/03/2010)
Blog Radio 120: Anh! Em đã về đây! (phần cuối)   (06/03/2010)
Blog Radio 119: Anh! Em đã về đây! (phần 1)   (27/02/2010)
Blog Radio 118: Đôi tình nhân mùa xuân   (15/02/2010)
Xem tiep Tro ve dau trang
Blog Radio 143: Dựa vai và đưa tay đây mình nắm!
  1  2  3  4  5
TIÊU ĐIỂM
Blog Radio 194: Gửi người yêu cũ: “Em rất tốt, còn anh?”
 
Blog Radio 193: Hãy để anh được bên em!
 
Blog Radio 192: Chưa bao giờ anh hết yêu em
 
Blog Radio 191: Những điều kỳ diệu của cuộc sống
 
Blog Radio 190: Quán ngủ ngon
 
TIN ẢNH
  Blog Radio luôn lắng nghe và chia sẻ cùng bạn những câu chuyện cuộc sống... Gọi đến 1900 6808 nhánh 4 để thưởng thức Blog Radio theo cách riêng của bạn, hoặc click vào đây để biết thêm chi tiết
 
TIÊU ĐIỂM
TIN NHẠC VIỆT
  Thông báo nâng cấp Nhacvietplus.
TIN NHẠC NGOẠI
  Selina dự định đi trăng mật ở châu Âu
PHÁT HIỆN
  Jessica của SNSD bị nghi hẹn hò Taecyeon
PHONG CÁCH
  Thu Minh - Nhìn góc nào cũng bốc lửa
BẠN ĐỌC VIẾT
  Những sao bị nghi “dao kéo” thẩm mỹ
THẢO LUẬN
  Bị chỉ trích mặc phản cảm là…oan cho Minh Hằng?
PHẢI NGHE
  Pastorale
MUSEUM
  Blog Radio 194: Gửi người yêu cũ: “Em rất tốt, còn anh?”
NGHỆ SĨ VIẾT
  Dũng "Khùng" mỉa mai thảm họa âm nhạc

 
Chuyên trang Âm Nhạc - Báo điện tử VietnamNet - Số giấy phép: 1285/GP - BTTTT, cấp ngày 27/8/2008
Phát triển bởi: Công ty cổ phần truyền thông VNNPLUS * Toà nhà Như Nguyễn - 18/11 - Phố Thái Hà - Hà Nội. Tel: (04) 37725502
 
   Add NhacViet Plus to your feeds page  About NhacViet Plus Feeds       How to add your blog Feeds In To NhacViet Plus