|
Mời bạn click vào đây để nghe file audio Blog Radio 143: Dựa vai và đưa tay đây mình nắm!
 |
| Ảnh minh họa: Bạn đọc gửi |
Blog Radio - Sắp khép lại thời học sinh, khép lại mười hai năm rong ruổi dấu yêu, khép lại mười hai năm trong veo và tràn đầy xúc cảm.
 |
| Ảnh minh họa: LacerationLove |
Mười
hai năm…có tiếng gió, tiếng lòng và cả tiếng run rẩy, bồi hồi của trái
tim khi chỉ còn một khoảng thời gian ngắn ngủi nữa thôi…đành phải nói
lời chia tay với thầy cô, bè bạn, với ghế đá sân trường, với góc phố
bằng lăng tím dịu mùa hè và con đường mưa quen thuộc đong đầy kỉ
niệm…cùng một “ai đó” rất thân…Tất cả chỉ còn là kí ức dịu dàng, gói
trọn cho mùa chia ly…”
Miên
man thả hồn lơ đễnh trên không trung theo những đám mây xốp trắng mỏng,
mềm mịn như bông, Moon không hay biết Sun đang đứng sau mình. Moon hồn
nhiên mân mê cánh phượng hồng, bắt chước mấy đứa con gái mơ mộng dán
hình chú bướm xinh xinh vào trang nhật kí ngây ngô chứa đựng những cảm
xúc buồn vui hỗn tạp của mùa hạ cuối cùng…mùa hạ lớp 12.
Sun
vẫn thường như thế, lặng yên ngắm Moon từ phía xa, bình thản đến nhẹ
nhàng, không ai biết đôi mắt Sun đang nhòe ướt. Sun bước đến ngồi bên
cạnh Moon, lay lay đôi vai và hỏi:
- Ê, Moon này, Moon có tin vào tình yêu đích thực khi hai người ở cách xa nhau…rất xa không?
- Uhm..mm, Moon cũng không biết nữa, nhưng có lẽ là không tin - Mắt Moon vẫn chăm chăm vuốt ve chú bướm hand – made cho thẳng nếp, còn lòng nghĩ vu vơ.
- Ừ, Sun cũng thế!
- Mặt Sun méo xệch đến thảm hại Moon đâu có hay, Moon không nhìn nên
không biết, vả lại Sun cũng không muốn Moon trông thấy Sun trong tình
cảnh khổ sở như thế này.
Thế
rồi Sun cười ngoác miệng, nụ cười gượng gạo kinh khủng, sau đó thì chạy
biến theo tụi con trai, để Moon ngẩn ngơ với dấu hỏi to đùng:“ Lạ nhỉ! Không dưng hỏi thế làm gì?”
Sun – cậu bạn thân nhất của tôi
“Sun”
có nghĩa là mặt trời, mặt trời vô cùng ấm áp nếu bạn đang sống giữa
mùa đông lạnh giá. Sanra Minh Kha là mặt trời đối với tôi và tôi gọi cậu
ấy bằng cái tên đơn giản: Sun.
 |
| Sun cậu bạn thân nhất của tôi - Ảnh minh họa: MarteBluth |
Tôi
chơi với Sun cũng khá lâu, tính đến thời điểm này là 5 năm 6 tháng 11
ngày, bởi thế tôi luôn nghĩ mình là người rất hiểu Sun, cỡ phải đến 99%
ấy chứ, 1% còn lại thì đó là nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn cất giấu
những điều bí mật tôi không biết, nhưng lại là 1% tôi muốn khám phá
nhất. Tôi không hề muốn có bất kỳ một khoảng cách nào giữa tôi và Sun,
nhưng quả thật nhiều lúc tôi không thể hiểu được cậu ấy, có thứ quái
quỉ gì đang xảy ra trong cái đầu bé xíu ấy đầy mâu thuẫn, huyễn hoặc.
Sun không nói, tôi không biết, cố tìm cho ra nguyên nhân cuối cùng phải
chấp nhận trở về con số 0 tròn trĩnh.
Lên cấp 3,
Sun khác hẳn, hai tính cách đối lập nhau trong một con người: ở trường
“bốc lửa ngùn ngụt”, ồn ã, náo nhiệt, luôn chọc cho cả lớp những tràng
cười vỡ bụng, về đến nhà im lặng, lạnh băng, thu mình như một con ốc cô
độc, thế nhưng Sun chẳng bao giờ tỏ ra như thế trước mặt tôi, chỉ khi
nào tôi vô tình phát hiện thì lập tức cậu ấy chối phắt ngay tức
khắc…Quá phức tạp đối với một đứa con gái như tôi, luôn nghĩ mọi chuyện
theo chiều hướng đơn giản. Cho đến giờ tôi vẫn không thể lí giải được
tại sao lại có sự khác biệt cách xa nhau hàng nghìn km như thế?
Sun
cao lớn, mạnh mẽ, học cực giỏi và chơi bóng rổ cực siêu, chỉ với hai
yếu tố căn bản đó thôi Sun đã có nhiều cô gái theo đuổi. Cậu ấy còn
đẹp trai, là con lai giữa hai dòng máu trộn lẫn: Việt Nam và Mỹ nên Sun
sở hữu cả chiều cao lí tưởng của bố và đôi mắt buồn long lanh sâu thẳm
của mẹ. Ôi trời! Nếu Sun là ca sĩ cậu ấy sẽ làm cho sân khấu nổ tung
mất, gọi sao mới đúng nhỉ? “Hot boy” đúng rồi, Sun là một “ hot boy”.
Nhưng tôi lại không thích gọi Sun bằng cái từ đó, nghe nó là lạ, tôi
thích gọi Sun theo cách riêng của tôi, cách đặc biệt mà chỉ có mình tôi
biết: “cậu – bé – có – đôi – mắt pha – lê –tím”. Sở dĩ tôi gọi Sun bằng
cái tên rồ - man – tíc như thế bởi Sun sở hữu một nụ cười đẹp lắm, mỗi
khi Sun cười là đôi mắt màu nâu ướt của cậu ấy ánh lên những hạt tim
tím nhỏ xíu đáng yêu vô cùng. Có phải tôi đang cảm nắng không nhỉ?
Không, không phải cảm nắng đâu tôi thích Sun thật sự, thích Sun từ ngày
cậu ấy đưa đôi bàn tay ấm áp của mình kéo tôi lên giữa một mớ hỗn
loạn, rối ren của cuộc sống.
 |
| Đôi bàn tay ấm áp đã kéo tôi lên giữa những rối ren của cuộc sống - Ảnh minh họa: d_a_r_e_k |
Hơn cả một tình bạn thân và một tình yêu thầm lặng đang nhen nhóm trong lòng, Sun trong tim tôi còn là sự biết ơn sâu sắc.
Mọi chuyện bắt đầu khi tôi học lớp 8…
Ba mẹ quyết định chia tay nhau
– tin đó khiến tôi sốc và choáng váng. Mười bốn tuổi tôi còn quá non
nớt để có thể tự vượt qua, tôi không đủ cứng rắn và nghị lực giữ cho
lòng bình thản như chưa hề có chuyện gì xảy ra, ít nhất thì trong trái
tim nhỏ bé đã bắt đầu hằn một vết sẹo dài và sâu hoắm. Tôi lao đao, buồn
tủi, hẫng hụt vô cùng, bởi từ giây phút này tôi không còn được cảm nhận
sự ấm áp dưới một mái nhà với hai từ” gia đình” trọn vẹn. Cũng không
còn được thốt thành lời “ba mẹ ơi!” đầy thân thương, trìu mến nữa. Hạnh
phúc đời người thật mong manh, dễ vỡ đến không ngờ.
Tôi thay đổi.
Từ
một con bé học hành “tanh tưởi” thường xuyên đứng đầu lớp tôi tụt hạng
xếp cuối cùng chỉ trong vòng một tháng không ngó ngàng gì đến bài vở.
Tôi bắt đầu cắt tóc ngắn cũn cỡn, nhuộm vàng chóe, sơn móng tay đen và
đi đứng nghênh ngang y như tụi con trai. Nhưng khi vào trong lớp tôi chỉ
ngồi im, gục mặt xuống bàn và khóc. Lúc ấy tôi cứ nghĩ mình “biến
chất”, trở nên hư đốn như thế ba sẽ động lòng không đi đâu nữa, quay về
bên hai mẹ con và gia đình lại êm ấm như xưa. Nhưng tôi nhầm, suy nghĩ
trẻ con ngây thơ quá đỗi…khi không còn yêu nhau, chung sống với nhau
khác nào tra tấn. Mỗi lần đồi diện với cảm giác trống trải ngay trong
căn nhà thân yêu của mình khiến tôi sợ hãi đến nao lòng.Tôi thèm được yêu thương,
thèm được ôm ấp biết bao! Cuối năm lớp 8, suýt nữa thì tôi phải thi lại
vì điểm môn toán quá thấp.Thấy tôi học hành càng ngày càng sa sút cô
giáo đã nhờ Kha kèm cặp tôi ( vì nhà hai đứa ở gần nhà nhau).
Kha thủ thỉ rất khẽ vừa đủ tôi nghe: “Kha giúp Vy học toán nhé!”,
- Mắc mớ gì đến cậu mà giúp - Tôi không cần Kha chưa kịp nói hết câu tôi đã nổi quạu lên.
- Nín
đi nào, Vy, Kha biết hết rồi, Vy không cần phải che giấu như thế trước
mặt Kha đâu, nếu Vy muốn khóc hãy khóc đi, khóc cho thỏa thích, khóc đến
khi nào thấy lòng nhẹ hẳn thì thôi, Kha sẽ cho Vy mượn bờ vai Kha để khóc. Vy à, đưa tay đâymình nắm, chuyện buồn rồi sẽ qua thôi...
Nước
mắt ngắn dài, ướt nhẹm, tôi khóc tu tu như một đứa trẻ. Lúng túng, Kha
nhìn tôi dỗ dành: tôi không ngờ đằng sau cái vẻ ngoài “ công tử” ấy lại
là một tâm hồn sâu sắc thế. Tôi để yên tay mình trong lòng bàn tay
Sun…ấm áp...khi hai đứa trở thành bạn thân, và cứ mỗi khi gặp chuyện gì
buồn trong cuộc sống tôi luôn có một bàn tay và một bờ vai để khóc, êm
đềm như một cơn sóng nhỏ giữa vùng biển bình yên.
Đâu phải cứ nói “tôi yêu bạn”
mới thật sự là tôi yêu bạn, cách Sun chăm sóc, lo lắng cho tôi khiến
trái tim tôi loạn nhịp, Sun luôn là những tia nắng mùa đông dịu dàng đủ
để phá tan tảng băng dày trong tâm hồn giá lạnh của tôi. Bắt đầu từ đó,
Sun làm “ gia sư” cho tôi tuần ba buổi, tôi dần dần tiến bộ lên, cũng
chẳng thấy buồn phiền gì lắm nữa vì Sun không chỉ dạy cho tôi học mà còn
giúp cho tôi hiểu: Cuộc sống không phải là câu chuyện cổ tích màu hồng,
đôi khi vấp ngã và thử thách khiến mình trưởng thành hơn. Và tôi biết
tôi vượt qua được chính bản thân mình. Cảm ơn Sun – người bạn thân nhất
của Moon.
P/s: Có lần Sun hỏi tôi
- Moon có tin vào tình yêu đích thực khi hai người đang ở xa nhau, rất xa không?
- Moon không tin. Tôi trả lời, băn khoăn khi Sun hỏi như thế.
Thật lòng mình tôi sẽ nói: “Moon tin”,
bởi tình yêu đích thực chẳng có khoảng cách nào cả, nhưng có lẽ tôi sợ
Sun yêu ai đó ở một nơi xa…Ôi! Nếu thật thế tôi buồn lắm!
 |
| Moon cô bé có đôi mắt pha lê tím - Ảnh minh họa: dcamacho |
Moon – cô bé có đôi mắt pha lê tím
Chẳng
bao giờ tôi quên được cảm giác Moon đặt đôi bàn tay bé nhỏ của mình vào
lòng bàn tay tôi, khi ấy tâm hồn tôi như tan chảy. Mỗi khi gặp chuyện
buồn, Moon hay mượn bờ vai tôi để khóc, tôi chỉ biết ngồi yên để nước
mắt Moon thấm đẫm đôi vai mình.
Tôi
biết cách khuấy động không gian tẻ nhạt trở nên ồn ào, sôi động, thế
nhưng tôi lại bất lực khi nhìn thấy giọt lệ Moon rơi lã chã.Tôi muốn nói
điều gì đấy để an ủi Moon nhưng hầu như tôi chẳng nói được gì, chỉ biết
im lặng...Im lặng có tốt hay không? Moon hiểu tôi mà, thế nên đôi khi
nên để một không gian tĩnh tại, sau nước mắt sẽ là niềm vui, hãy cứ tin
như vậy.
Ngay từ lần đầu tiên gặp Moon, tôi tự nhủ lòng: “Mình phải che chở cho cô bạn nhỏ này…suốt đời”. Có lẽ các bạn sẽ cho đó chỉ là lời nói bốc đồng của một cậu nhóc, nhưng không, tôi tin mình là người hiểu Moon hơn ai hết.
Tôi
hiểu đằng sau vẻ ngoài cộc lốc, ít nói ít cười của Moon là cả một thế
giới cảm xúc đầy biến động dữ dội, tôi hiểu Moon chỉ giả bộ ngổ ngáo chứ
thực chất Moon hiền và hay khóc nhè lắm. Chỉ riêng việc Moon phải chấp
nhận và học cách vượt qua nỗi đau như thế nào khi ba mẹ chia tay
khiến tôi cảm phục Moon lắm rồi. Có lẽ chính bởi vậy Moon ngại tiếp xúc
với nhiều người. Mỗi lần chở Moon đi chơi, làm cho Moon cười là một kì
tích lao lắm đối với tôi. Moon rất ít khi cười nhưng quả thật Moon có nụ
cười của một thiên sứ, hiền và trắng trong y như bông tuyết dưới nắng
hạ.
Tôi
thích ngắm nụ cười này và cầu mong đừng có chàng trai nào cướp trái
tim Moon – của – tôi đi mất. Tôi hi vọng được gọi Moon thân mật như thế,
bởi tình cảm tôi dành cho Moon lớn hơn tình bạn thân rất nhiều, đó là
thứ tình cảm mà bạn có thể hi sinh cả bản thân mình vì ai đó, sống hết
mình cho ai đó và luôn mong họ bình yên, hạnh phúc.
Moon
mạnh mẽ, chỉ khi nào gặp chuyện gì đó thật buồn Moon mới mượn bờ vai
tôi để khóc, khi ấy tôi thấy mình trở thành một – người – đàn – ông –
thực – thụ, và với tôi thế là đủ, dù tôi chỉ được làm chỗ dựa cho Moon
trong chốc lát.
Moon thích tuyết, “vì tuyết trắng và tinh khôi đến lạ kỳ” –
Moon từng nói với tôi như thế. Tôi cũng thích tuyết nhưng thích ngắm
Moon vẽ hơn, những lúc Moon cầm cọ vẽ chăm chú, cẩn thận từng li từng tí
một, tôi có cảm giác như khi ấy Moon dành hết tâm huyết và linh hồn cho
tác phẩm của mình.
Moon vẽ đẹp nhưng tranh Moon chỉ có độc một chủ đề: Gia đình.
Đó là những ngôi nhà bằng tuyết, có nụ cười giòn tan của ba, ánh mắt
dịu dàng của mẹ và một cô nhóc hồn nhiên, yêu đời đang hát ca cùng gió.
Moon khao khát có một gia đình, nói đúng hơn trong sâu thẳm trái tim
lạnh giá kia là cả một bầu trời đỏ rực đang cháy sáng, không chói chang
mà ấm áp, luôn luôn âm ỉ từng phút từng giờ, Moon ước ba quay về… bên
Moon và mẹ. Moon ước lại được sống những tháng ngày hạnh phúc như xưa,
được ba đưa đi học, được ba cưng chiều.
Moon
sở hữu một đôi mắt rất đẹp, trong veo, phảng phát buồn và lấp lánh
những hạt tuyết bé xíu, li ti như hạt ngọc có lẽ do cả hai đứa cùng
thích tuyết nên tôi mới thấy như vậy, khi Moon khóc hay cười đều đẹp cả
và tôi gọi Moon bằng cái tên tôi tự đặt: “ Cô – bé – có – đôi –mắt – pha
– lê – tuyết” dĩ nhiên tên đặc biệt này chỉ có mình tôi biết thôi.
Có lần Moon bảo: “Mùa đông đầu tiên khi hai đứa đỗ đại học, chúng mình sẽ lên Sa Pa ngắm tuyết nhé!”, khi ấy thế giới quanh tôi thật bình yên bởi tôi bắt gặp sự bình yên trong đôi mắt Moon. Bình yên
là lòng nhẹ bỗng, là không phải suy nghĩ, bận tâm đến bất cứ điều gì.
Khoảnh khắc đó như chững lại rất lâu, có những sợi chăng tơ bàng bạc lan
tỏa khắp không gian và thấm dần vào trái tim tôi. Hình như tôi đang
bay, bay cùng cô nhóc có sức hút lạ kỳ…
Thật
lòng tôi rất muốn đi cùng Moon đến bất cứ nơi nào Moon thích, nhưng tôi
sợ mình không giữ được lời hứa với Moon, tôi bị ung thư máu. Thần chết
có thể gõ cửa tôi khi nào ông ta muốn, tôi chẳng còn sống được bao lâu
nữa.
Ban
đầu khi có biết mình có triệu chứng bị căn bệnh quái ác đó, tôi không
tin mình lại chết sớm như vậy, tôi không sợ chết, mà chỉ sợ….Tôi sợ Moon
sẽ lại mất thăng bằng một lần nữa khi quanh Moon chỉ có tôi là thằng
bạn thân duy nhất, tôi sợ không được ngày ngày chở Moon đi học, không
được gọi Moon là cô nhóc, càng buồn biết bao khi Moon mất đi một bờ vai
để dựa vào và khóc. Nghĩ đến cảnh tượng tiếp theo ấy tim tôi quặn thắt,
nhưng Moon sẽ lại dũng cảm vượt qua, tôi tin là thế… chắc chắn thế.
Tôi
thích gọi Moon là Moon, chỉ đơn giản Moon có nghĩa là mặt trăng, Moon
là mặt trăng trong tim tôi, một mặt trăng tỏa ra thứ ánh sáng xanh dịu
mát nhất trên đời mà tôi từng gặp, một mặt trăng lạnh lùng nhưng chứa
chan tình cảm … mặt trăng nhỏ bé đó cần tôi.
P/s:
Thực ra cái lần tôi hỏi Moon: “Moon có tin trên đời này có tình yêu thật sự khi hai người ở cách xa nhau, rất xa không?
Tôi muốn Moon trả lời là: “Có”, bởi tình yêu đích thực thì chẳng có khoảng cách nào cả.
Nhưng Moon đã nói rằng: “ Moon không tin”,
tôi đành phải dối lòng “Sun cũng thế”, mặc dù lúc đó tôi rất buồn, buồn
đến mức bật khóc nhưng tôi không muốn Moon biết, tôi chỉ thích Moon
cười thôi. Nụ cười khiến trái tim tôi tan chảy.
Mùa hè định mệnh
“ Sun…tại sao, tại sao lại bỏ Moon lại một mình.
Không phải đâu Sun, Moon tin mà, Moon tin trên đời này có tình yêu thực sự khi hai người ở xa nhau, rất xa.
Sun
ơi, Sun tỉnh lại đi…Nghe Moon nói này, Sun hứa với Moon sẽ đi Sa Pa
ngắm tuyết cùng Moon, Sun nhớ không? Sao Sun im lặng thế, Moon không
muốn nói chuyện một mình đâu, Moon yêu Sun nhiều, nhiều lắm.
Sun tỉnh lại đi, đưa đôi bàn tay lạnh giá của Sun đây cho Moon nào, Moon sẽ sưởi ấm nó.
Sun đừng đi đâu cả, hứa nhé…!”
Tôi
không biết bao giấc mơ như thế ám ảnh tôi, kể từ khi Sun trở về với
Chúa. Mỗi khi tỉnh giấc là một dòng lệ trào ra từ khóe mắt lạnh tan. Sun
đi rồi, Sun đã rời xa tôi thật rồi. Tôi buồn, tại sao Sun lại giấu tôi,
tại sao,tại sao Sun không đưa tay đây cho tôi? Tại sao trò đùa của số
phận lại quá bạc bẽo, trớ trêu.
Tôi
không biết sẽ phải sống như thế nào khi chỉ có một mình trên con đường
rất dài và rất xa, trên con đường không có Sun bên cạnh. Cả hai đứa cùng
đỗ đại học, cùng trường, cùng ngành, giờ chỉ có mình tôi, lac lõng, bơ
vơ.
Tôi
muốn nói tôi yêu Sun biết nhường nào, Sun là cả thế giới đối với tôi,
rằng tôi ấp ủ câu nói này lâu lắm rồi, nhưng chẳng còn cơ hội nào nữa để
được thốt lên ba tiếng thiêng liêng ấy: Em yêu anh.
 |
| Ảnh minh họa: fightlikeachampio |
Mùa
đông năm thứ nhất đại học Sa Pa…tuyết bay nhè nhẹ. Lãng đãng đưa tay ra
hứng những bông tuyết đầu mùa mà thấy lòng nhẹ bỗng. Đứng lặng yên cho
tuyết phủ đầy mặt trắng xóa, lành lạnh. Moon đang cầu nguyện cho Sun.
Một
năm ngắn ngủi đối với cuộc đời mỗi con người nhưng là một năm đầy khó
khăn đối với Moon. Đó là một năm không có Sun bên cạnh, một năm Moon
phải tự vượt qua nỗi cô đơn, sợ hãi xâm chiếm trong lòng, một năm Moon
trưởng thành hơn, tự tin hơn… nhờ có Sun.
Mỗi
khi một người bạn nào đó đang khóc vì khổ đau, buồn tủi Moon lại nhớ
đến Sun, đến những kỉ niệm đẹp êm đềm của hai đứa giờ trở thành quá vãng
xa xôi. Không còn trốn mình trong cái “vỏ ốc cô lập”, Moon dũng cảm
trút bỏ và thay áo mới, Moon là chỗ dựa cho rất nhiều người cần an ủi,
sẻ chia; như Sun ngày xưa đã là chỗ dựa cho Moon vậy: “Dựa vào vai mình đi…Và… đưa tay đây…mình nắm!”.
Moon
không còn là một cô nhóc cô đơn nữa, chẳng có lúc nào Moon cô đơn cả,
Sun luôn ở bên cạnh Moon, truyền cho Moon tình yêu đời, yêu cuộc sống
qua những lần siết tay.
Đôi khi sự ra đi của một người nào đó là vĩnh cữu trong lòng người ở lại.
Cả hai đứa mình thích tuyết nhưng Moon thích ngắm đôi mắt của Sun hơn, long lanh tím đầy mê hoặc.
- Sun có biết không? Nếu như tuyết có màu tím thì sao nhỉ! – Moon mấp máy môi trong vô thức.
Bất giác có một bông tuyết màu tím nhạt khẽ đậu trên vai Moon.
Ngỡ ngàng…
Bật khóc,
Khoảnh khắc như đóng băng hòa cùng nụ cười và nước mắt, Moon thảng thốt:
- Sun?
Có phải Sun đó không? Moon biết mà, Sun sẽ chẳng bao giờ bỏ Moon lại
một mình cả, sẽ chẳng bao giờ Sun thất hứa với Moon cả.
Đưa tay vuốt nhẹ bông tuyết cho đến lúc ướt tan, bàn tay Moon không cảm thấy lạnh mà ấm áp vô cùng: “Sun đang nắm lấy tay Moon, Moon cảm nhận được rồi”.
Hạnh phúc trào ra từ khóe mắt… vỡ òa…đôi lúc khóc chưa hẳn đã buồn, cười chưa hẳn đã vui.
Trong cuộc sống luôn luôn có những câu chuyện cổ tích, luôn luôn có những tình bạn trở thành vĩnh cửu.
Và những tình yêu không cần nói bằng lời!
Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Phạm Thị Hồng – phamhongxt
|