|
Dấu Chân Online 46: Bình yên làng cổ Đường Lâm
Rời Đường Lâm mà lòng vẫn cứ thắc mắc; sao vẫn còn một vùng quê cổ bình dị như thế, sao có duyên gặp những con người chân chất, mộc mạc song là rất nhiệt thành. Suốt đoạn đường lòng vẫn cứ miên man suy nghĩ...
|
|
Dấu Chân Online 44: Cát bụi Rajasthan (Phần 2)
Không phải tự nhiên mà Jodhpur là nơi mà tôi muốn chia sẻ đầu tiên. Mấy ngày ở nơi này thật là tuyệt vời… Tất cả đều dung dị, thật thà, tử tế, nó khác xa với những thủ đoạn lừa đảo ở Agra, hay sự nhếch nhác đáng lo sợ ở Jaipur. Ở nơi đây, bạn có thể hoàn toàn yên tâm thư giãn, với những gì dường như là nhiệt tình, thoải mái nhất của cả chuyến đi này.
|
|
Dấu Chân Online 43: Cát bụi Rajasthan (Phần 1)
Đối với tôi, nhắc đến 2 từ Ấn Độ, đó là một thứ gì đó xa xăm, mơ hồ và dường như không thể với tới… Trong tôi vẫn chỉ là những hiểu biết ngây ngô trong tuổi thơ về Ấn Độ. Đó là những bức tranh treo tường hình những đứa bé Ấn da tím, da vàng, đeo trên người những đồ trang sức hết sức tinh xảo
|
|
Dấu Chân Online 42: Bãi Ôm - Biển, nỗi nhớ và em...
Ngồi trên cát làm sao như đá tạc vọng phu? Không có ngôn từ nào có thể diễn tả hết vẻ đẹp, mọi cung bậc cảm xúc đều bị phá vỡ. Một ngày nào đó sẽ quay lại nơi đây, không chỉ một mình, để đá xanh không hóa thành vọng phu. Để tình yêu đong đầy và trọn vẹn; Biển, nỗi nhớ và em.
|
|
DCOL41: Tây Bắc - những dòng xanh chảy mãi tới chân trời
Thảng hoặc tôi vẫn nhớ về chuyến phượt bụi đầu tiên trong đời cùng 3 người bạn thân, tầm giờ này năm ngoái, chúng tôi là những kẻ đi tìm giấc mơ xanh trong một hành trình xanh lên Tây Bắc. Chuyến đi quá đẹp với những hình ảnh, màu sắc, hương thơm không sao quên được, rồi từ đó tôi trở thành cô gái bohémienne bé nhỏ cứ thế đi mãi, đi mãi qua những vòm trời, nhặt cho mình những khúc ca xanh dịu dàng nhất. Và đây, tôi xin kể lại cùng các bạn...
|
|
Dấu Chân Online 40: Phi đội hải sản ở Ubud (Bali)
Vì độc thân, vì trẻ, vì yêu quý nhau như chị em ruột thịt, chúng tôi tự cho mình cái quyền được hưởng ngày đầu năm mới với nhau, tại một nơi không ồn ã và cách xa cuộc sống thị thành – tại Ubud, Bali.
|
|
Dấu Chân Online 39: Đón xuân nơi cực Bắc
Giai điệu trầm bổng của bài hát Hà Giang quê tôi (nhạc sỹ Thanh Phúc) với nhạc ngựa xen lẫn tiếng khèn Mông quen thuộc luôn hiển hiện trong nỗi nhớ của những người con Hà Giang trên mọi nẻo đường.
|
|
DCOL 38: Hà Nội, những cảm xúc tưởng chừng lãng quên...
Hà nội đang vào những ngày cận Tết. Buồn cho người xa Quê Hương. Tết sẽ rót vào nỗi u sầu cảm giác cơ quạnh. Hà nội là thế, cứ biến mình trôi nhanh tận đến đầu con đường rồi mất hút ở ngõ nhỏ nào ấy. Chìm đắm...! Ai chưa quá Xa Hà nội nhưng Hà nội thì chẳng thể xa ai trong tâm tưởng. Một buổi chiều nắng tan trên vờn tóc, hôm qua thây ai tựa vai khóc. Là cả ngày, Hà nội ưu tư...
|
|
DCOL37: Khám phá Hàn Quốc - kỳ II: Deajeon - những điều chưa biết
Quyết định đầu tiên sau khi ăn là khám phá một vòng campus để tìm hiểu môi trường giáo dục đại học của người Hàn. Khá tình cờ khi gặp được mấy sinh viên Việt Nam bên ngoài nhà ăn. Nói chuyện, hỏi han một hồi, được rủ đi bứt đào. Cây đào ở ngay trước của kí túc - sai trĩu quả, được bứt tự do - nhưng hình như chỉ có mỗi sinh viên Việt Nam qua đó hái.
|
|
Dấu Chân Online 36: Hành trình khám phá Hàn Quốc (phần I)
Hàn Quốc có lẽ không còn xa lạ gì với giới trẻ Việt Nam. Phim Hàn, nhạc Hàn, phong cách Hàn đã phần nhiều ẩn hiện trong đời sống hằng ngày của các bạn trẻ nước ta. Nhưng với tôi thì khác, trước khi đặt chân lên đất Hàn, tôi chỉ biết một điều duy nhất: Hàn Quốc một quốc gia phát triển, một con rồng châu Á.
|
|
Dấu Chân Online 35: Đón Giáng Sinh ở Nam Mỹ
Đêm Giáng Sinh đầu tiên không đi lễ nhà thờ, không có gia đình hay những người bạn cũ bên cạnh, không có những bữa ăn lúc nửa đêm từ nhà nọ sang nhà kia. Chỉ có những kẻ đồng hành đang chia sẻ một giá trị nữa của cuộc đời họ: Tự do khám phá cái mới.
|
|
Dấu Chân Online 34: Nha Trang - chỉ còn tôi với biển
Biển, phải có sóng. Cũng giống như trong tôi, luôn có sức mạnh, sức mạnh để chiến thắng chính con người tôi mỗi lúc cần thiết. Dù là biển Vũng Tàu, hay biển Nha Trang, dù là kỉ niệm đẹp hay buồn man mác, thì tôi vẫn thấy yêu biển, mãi mãi yêu tiếng sóng vỗ rì rào
|
|
 |
|