|
Bài này Jaychou được hát với người anh ấy hằng ngưỡng mộ, có lẽ vì thế mà em thấy có lẽ đây là một trong những bài hay nhất của anh.
Mái hiên như vách núi, chuông gió giống biển xanh, anh đợi chim yến quay về Thời gian như được sắp đặt sẵn, sự bất ngờ xảy ra, em đã lặng lẽ ra đi Câu chuyện xảy ra ở ngoại thành, sương mù dày chẳng tan, không biết phải nói gì Em đã không nhận ra, đó không phải là tiếng gió mà là tiếng thở dài của anh Tỉnh giấc mộng, là ai đã ở ngoài song đã mở ra đoạn kết Tương lai mong manh như xác ve, không chịu đựng nổi ai đó đụng vào
Anh thấy không? Mở đầu bản nhạc này em đã cảm giác nó là bức thủy mặc phóng khoáng chứ không phải là bài cả đơn điệu. Cảnh chia li khi thân mảnh như xác ve mà không chịu nổi cuồng phong của gió biển khi chim yến bay xa. Mà ngập ngừng, mà than thở rồi thảng thốt giật mình lúc anh đánh thức...

Anh tiễn em ra đi nơi xa rất xa, em không nói một lời Thời đại rối ren, có lẽ không nên yêu đương quá xa xăm như thế Anh tiễn em ra đi tới nơi xa hơn cả chân trời, em phải chăng vẫn còn ở đây Tiếng đàn từ nơi đâu tới, sự sống chết thật khó đoán trước, anh chỉ biết dùng cả đời mình để chờ đợi
Em đã khóc khi lần đầu nghe và hiểu lời của bài này ý. Con người tại sao cứ phải chia li như vậy chứ? Dù thiên lý ngàn dặm cách trở, dù đổi thay muôn trùng gió lớn, lẽ chăng đôi lứa không thể bên nhau? Ngàn dặm chia li, ngàn dặm nhớ. Anh có biết chăng cả đời anh dành cho em sự chờ đợi thì em cũng đã trọn kiếp này nhớ nhung anh?
Nghe nước mắt bay vào rừng rậm, muốn kiếm tìm được hoa lê trắng, lại chỉ thấy một hàng rêu xanh ngắt Bầu trời bên ngoài dãy núi, đài hoa sau cơn mưa, chúng ta cũng tới bạc đầu Anh mãi đợi em về
Anh cứ đợi em nhé, vì em đã để hồn cuốn trốn rừng xanh mà âu yếm, ôm ấp màu trắng của hoa lê và phủ xanh lên hàng rêu nhạt nhòa. Ngoài dãy núi kia còn ngàn dặm xa lắm, như đài hoa mọc lên trốn tóc xanh. Đến mãi bác đầu em vẫn hướng về anh..
Màu áo trắng lưu ly trong suốt không bụi trần, tình yêu em đẹp đẽ và trong sáng Em đến từ trong mưa, những vần thơ hóa thành đau thương, làm anh ướt đẫm Trên mặt nước phù dung rực rỡ, bóng thuyền như vừa ở nơi đây, nhưng em lại không trở lại Bị tháng năm chôn vùi, em nói hoa lại nở, quá khứ không còn gì cả
Ngàn năm tuyết trắng, nghìn năm mưa cuộn nhưng em chỉ có một kiếp người mà lạc lõng, trôi dạt trong "thiên lý chi ngoại". Có chăng chỉ còn khúc hát để em mãi nhớ về anh, để mãi yêu và nhớ anh trong đời ...
(Bài viết của Công Chúa)
|