|
“Vì yêu em nên ta trở thành ngu dại, quên mọi người chỉ nhớ mãi tên em.” Đây là những câu thơ mở đầu cho hàng lọat bài thơ mà anh đã dành tặng cho riêng em cách đây đã hơn mấy chục năm. Trên chuyến tàu từ miền Trung vào Nam, em đã vô tình ngồi cạnh anh một cách rất tình cờ. Một chàng trai dáng gầy gầy thanh mảnh, những ngón tay rất đáng yêu với khuôn mặt dể thương và đôi kính cận.
Chỉ còn gần em một giây phút thôi Một giây nữa thôi là xa nhau rồi Nguời theo cánh chim về vui với đời Để lại thương nhớ cho kiếp đơn côi

Một tuần sau, em nhận được thư của anh. Anh nói anh yêu lòai hoa lan và anh yêu cỏ, vậy tên anh sẽ là Nguyên Thảo, còn tên em là Thảo Lan. Rồi những vần thơ nối tiếp vần thơ và vào một ngày anh nói: “Anh thương em”
Núi đồi lồng lộng chiều mưa nhớ ai Biển xanh vẫn xanh nguời đi sao đành Để trong giấc mơ hồn anh thẫn thờ Em ơi bao giờ mới đuợc gần nhau
Đã mấy mươi năm đã trôi qua, có khi nào anh còn nhớ đến ngày xưa, có còn nhớ đến những bài thơ không tên? Trong một góc nhỏ của trái tim mình, em vẫn còn nghe vang lời anh tha thiết: “vẫn gọi tên em trong hơi thở dịu dàng, vẫn gọi tên em trong địa đàng thương nhớ.”
Nếu ngày nào tình ta đã phai Ngày vui của em cùng ai trên đời Là hôm tiễn anh về nơi cuối trời Em ơi bao giờ nhớ thương này nguôi
(Bài viết của Kevin)
|