|
Có những chặng đường đã qua vẫn không thể phai mờ trong ký ức. Vết dấu ngày nào vẫn hằn rỏ trên từng thớ thịt thời gian. Quên hay nhớ không còn là hai khái niệm tách biệt được nữa. Có khi tưởng chừng đã quên nhưng vẫn thấy nặng nề đâu đó phía sau lưng mình. Cũng có khi nhắm mắt để nhớ lại những gì đã xảy ra, trong tiềm thức chỉ còn lờ mờ một bức mành che khuất.
Quên nhé, và quên hết, mọi ưu phiền, bao lâu nay rồi. Đi mãi, rời xa mãi, chuyện đã qua, như chưa bao giờ.
Không nhớ và cũng chẳng thể quên. Đó là điều duy nhất còn lại trong tâm hồn mình. Một chút xót xa đau đớn cho những gì không thể nhớ rỏ được.....Thật quá vô lý phải không? Có những thứ ký ức dối trá bản thân, những thứ ký ức luôn muốn lẫn trốn. Loay hoay mãi vẫn chỉ là một mớ hỗn độn. Thế thôi vậy! Tại sao mình lại không thể:

Đường dài còn phía trước, đường đời còn xa lắm. Ưu tư thì được gì chỉ nặng nề bàn chân bước. Bỏ lại đằng sau hết, bỏ lại chẳng vương vấn. Tương lai còn thật dài và còn lại phía trước bao nhiêu ngày vui.
Có khi tự nhận thấy mình là một con người mạnh mẽ đầy nghị lực. Không thể và không muốn rơi bất cứ giọt nước mắt nào cho cái quá khứ dối trá kia, hay cho chính con người dối trá lúc này. Nhưng sao trong sâu thẳm trái tim, những giọt đắng cứ chực tuôn trào.
Cho con mưa kia rũ sạch nỗi buồn, cho cơn giông qua rũ sạch nỗi buồn. Có những ánh nắng dẫn đường ta đi. Quên đi đêm đen quanh mình vô vọng, quên đi đêm đen quanh mình ác mộng. Đón lấy ánh sáng của ngày đang sang.
Dù có thế nào mình cũng cần một cơ hội. Chỉ một cơ hội thôi. Để được úp mặt vào một bờ vai nào đó mà khóc, để được tắm mình trong những dòng lệ thật, để được quên đi....
(Bài viết của Viethoang)
|