|
Tôi không hay nói về ước mơ, tôi chỉ thực hiện nó.
Tôi không hay ao ước, tôi chỉ với tay để đạt lấy.
Và đôi khi tôi nhận ra, tâm hồn tôi trống rỗng với toan tính thiệt hơn, đôi khi lục lọi trong tâm trí, tôi chỉ nhận được mớ bong bóng phù du.
Cuộc sống cho tôi lựa chọn nhưng tôi chỉ đi trên một con đường, cứ mãi miết đi mà chưa một lần dừng lại, để chỉ suy nghĩ một chút thôi.

Tôi không có sự tinh tế, tôi chỉ có nguyên tắc.
Tôi không biết gục ngã, tôi chỉ biết lầm lì bước đi.
It's my turn to fly I'm proving ground tonight Try to be the best that I can Grown to be a man Only human can understand I fill my lungs with fear and I exhale!
Và rồi tôi ngã quỵ, chới với, con đường thẳng duy nhất không còn có thể giúp tôi định hướng, tâm hồn khô khan không thể nuôi cho tôi chút hi vọng để đứng lên, tôi rơi giọt nước mắt đầu đời.
Tôi sẽ đứng lâu nữa trong bóng tối, để cho đôi con ngươi quen dần với nỗi sợ hãi, để cho bóng đêm bao trùm lấy con tim tôi thổn thức, để tôi có thể nhận ra giá trị của ánh sáng nơi xa kia, nơi tầm tay tôi phải lần mò tìm tới, nơi bàn chân tôi phải chập chững từng bước rụt rè.
Tôi sẽ tạo cho mình một cơ hội nữa, không phải để lại bước đi lầm lũi trên con đường đơn độc, mà sẽ, một ngày, bay cao trên bầu trời tự do.
Tôi sẽ tin vào định mệnh...
|