|
Forgiven
Ngồi đây, mây vẫn trôi, mặt trời vẫn tỏa sáng... Chỉ không có anh, anh đã tìm thấy lối thoát cho riêng mình, nước mắt em cũng không thể lấp đầy khoảng trống này. Làm sao em có thể đối mặt với tất cả khi không còn anh ở bên cạnh? Ở nơi đó anh có thấy mình ích kỉ không? Tại sao số phận lại trêu đùa em như vậy, mọi thứ như không còn đúng với vốn có của nó nữa...
|