|
Utopia – “khúc hát ám ảnh của nàng tiên cá”
Đứng trước biển, hét lên thật to, cho những đợt sóng sủi bọt ào ạt đập vào mình… lắng nghe tất cả những va đập ấy. Rồi quay lại, hít một hơi thật sâu, quay lại và bước lên bờ nhé, hãy bước đi ngược chiều gió… Tôi thích cái cảm giác ấy, và, cách tôi bước đi, cũng là cách tôi đối diện với cuộc sống! Và tôi thích hình ảnh của sự bình yên này hơn!
|