Nhu cầu thưởng
thức biểu diễn của cộng đồng người Việt ở nước ngoài đã sản sinh ra những
bầu sô. Cuộc chiến tranh giành thị phần tổ chức biểu diễn trong cộng đồng
người Việt của các bầu sô ngày càng khốc liệt đã biến ca sĩ, nghệ sĩ (gọi
chung là nghệ sĩ) trong và ngoài nước trở thành nạn nhân của họ.
Đó là cụm từ để chỉ 20 bầu sô, những người
mà giới nghệ sĩ hải ngoại vừa kiêng sợ vừa dè dặt khi làm việc với họ
Hai thị trường hoạt động tổ chức biểu diễn mạnh
nhất là Mỹ và Úc, nơi cộng đồng người Việt tập trung đông nhất. Ở hai lãnh
địa này, có 20 bầu sô được giới nghệ sĩ Việt kiều gọi là “Nhị thập đại ma”.
Hai kẻ chơi ngông
Bầu D. nổi tiếng là tay săn gái, gặp nghệ sĩ
trẻ thì D. tính chuyện “lên giường” trước khi nói chuyện “móc sô”. D. có
lợi thế là chủ của một phòng trà ca nhạc ở Bosal, lại đã chia tay vợ nên
tha hồ làm mưa làm gió trên tình trường. Ngón nghề của D. là điều khiển
các cô bồ nghệ sĩ bằng nhiều chiêu khiến họ chỉ biết im lặng mặc cho D.
tha hồ chơi trò ong bướm.

|
|
Ca sĩ
chuyển đổi giới tính Cát Tuyền hát trong một show đại nhạc hội tại
Bosal |
Ngoài việc tổ chức biểu diễn, D. còn có mối
quan hệ đặc biệt với các trung tâm băng nhạc của người Việt ở nước
ngoài, một nơi mà nghệ sĩ nào cũng muốn được ký hợp đồng lăng xê. Thời
thị trường ca nhạc ở hải ngoại hưng thịnh, D. là ông vua không ngai,
tiền đếm không xuể, thậm chí D. còn mua cả biệt thự trên đồi ở Texas với
giá hơn 1 triệu USD.
Đối thủ của D. là bầu Đ. “lùn”. Từ khi bầu
D. nổi tiếng trên đất Mỹ thì Đ. “lùn” chỉ là tay chơi trống trong một
ban nhạc ở nhà hàng. Thế nhưng chỉ sau hai năm, Đ. “lùn” đã qua mặt D.
khi nắm trong tay nhiều sô diễn ở nhà hàng (diễn ở nhà hàng đã và đang
là mốt ở California). Cuộc sát phạt giữa hai ông bầu này một thời trở
nên đình đám khi cả hai cùng nhắm đến một nữ ca sĩ trẻ của làng giải trí
người Việt.
Để có được người đẹp trong sô diễn của mình,
cả hai đã nâng giá cô ta lên đến chóng mặt. Cuối cùng, cô ca sĩ này phải
rút lui vì nhận tiền của ông bầu nào cũng sẽ bị thiệt thòi. Sau trận đấu
bất phân thắng bại đó, D. và Đ. “lùn” phân chia địa bàn rạch ròi: Nhà
hàng ở miền Nam California thuộc địa bàn của bầu Đ. “lùn”, còn dòng nhạc
thính phòng ở các nhà hát thuộc quyền của bầu D.
Ngông vốn là bệnh của những kẻ hám danh và
lắm tiền. Bầu D. từng công khai số tài sản lên đến 30 triệu USD, mua
nhiều khu nhà cho thuê ở Texas và thầu luôn một rạp hát ở khu Bosal. Bầu
Đ. “lùn” cũng không kém cạnh khi từng nắm trong tay nhiều nhà hàng với
mục đích bành trướng việc tổ chức tiệc cưới, sinh nhật kết hợp với tổ
chức các sô diễn. Các ca sĩ, nghệ sĩ hải ngoại gần như quy phục dưới
trướng hai ông bầu này.
Những “ông, bà kẹ” mới nổi
Dù trào lưu tổ chức sô diễn không còn thịnh
hành như trước nhưng vẫn có nhiều ông, bà bầu trẻ nổi lên ở Mỹ và Úc gây
nên nỗi lo sợ cho làng giải trí hải ngoại. Đầu tiên
phải kể đến bầu Y., người mà một số nghệ sĩ đặt cho cái tên nghe thật
rùng rợn: “Y. hút máu người”. Bầu Y. chuyên tổ chức đại nhạc hội và các
nghệ sĩ đòi thù lao bao nhiêu Y. cũng chấp thuận với những lời hứa hẹn
ngọt lịm. Song, sau khi sô diễn khép lại, người ta mới thấy rõ bộ mặt
thật của Y.
Kế đến là bầu Q. (ở Houston), người chuyên
tổ chức ca nhạc trong các sòng bạc. Dưới tay Q. là một băng nhóm xã hội
đen kiểu cao bồi Mỹ (lúc nào cũng đội nón cao bồi). Nghệ sĩ nào chống
đối, Q. sẽ cho đàn em “hỏi thăm sức khỏe”. Bầu Q. thuộc dạng hiếu thắng,
nhiều lần chọc giận D. và Đ. “lùn” nên chưa bao giờ dám tổ chức sô diễn
tại khu Bosal. Tiếp theo phải kể đến bầu Z., đang nợ nần chồng chất qua
mỗi sô diễn. Chủ nợ của Z. là những nghệ sĩ vì muốn được hát nên phải
cho Z. mượn tiền. Z. còn chơi thân với một số trung tâm băng nhạc để thu
hình các chương trình biểu diễn và quảng bá tên tuổi dưới hình thức
“mượn hoa cúng Phật”.
Bên sân khấu cải lương thì có bầu T., người
chuyên tổ chức các sô cải lương núp bóng các thiền viện, nhà chùa. Vốn
mê làm nghệ sĩ nên T. tổ chức sô để bản thân mình được hát. Tuy nhiên,
do không có giọng ca nên sô diễn ngày càng ế ẩm. Tuy vậy, lúc nào T.
cũng có nghệ sĩ trẻ theo hầu. Các sô diễn của T. toàn buộc bà con kiều
bào là phật tử mua vé ủng hộ.
Mỗi sô diễn, T. sắm thêm vài chiếc nhẫn kim
cương. Ở Sydney (Úc) có một bầu sô trẻ mới nổi tên B., người này chuyên
tổ chức chương trình ca nhạc và hài kịch. Những sô đầu thắng lớn, B. tậu
ngay một nhà hàng, sau đó mở rộng thêm nghề bán băng đĩa nên ngày càng
phát đạt. Tuy nhiên, vốn đam mê cờ bạc nên hiện nay B. mắc nợ gần cả
triệu USD. Một người khác là H., ban đầu làm công cho một nhà hàng, sau
đó nhảy ra làm bầu ở Melbourne (Úc). H. chuyên tổ chức diễn cải lương,
núp bóng thương hiệu Vầng trăng cổ nhạc ở Việt Nam. Giờ H. được xem là
bầu trẻ “mát tay” nhất ở xứ sở chuột túi này. Chính H. đã lấn sân bầu
B., nhảy sang lãnh địa ca nhạc và hiện bầu B. đã bỏ cuộc vì trốn nợ.
Quyền lực
trong giới truyền thông người Việt
Muốn tổ chức
các sô diễn thành công thì phải cấu kết
với cánh truyền thông của người Việt tại
Mỹ và Úc. Trong đó, hai “cầu nối” có thế
lực nhất là Tony V. và Đ.V. Nếu Tony V.
thân với báo chí thì Đ.V là “người nhà”
của các đài truyền hình và đài phát
thanh.
Họ ngang
nhiên mặc cả việc lên sóng, lên trang
quảng bá hoặc dập tắt các chương trình
biểu diễn nếu phía nghệ sĩ không chiều
theo ý họ. Một nghệ sĩ trong nước đã
từng sang Mỹ tổ chức live show nhưng
đụng phải hai thế lực này nên đành rút
quân về khu Bosal, không dám nghĩ đến
chuyện tái diễn tại San Jose hoặc ở
Virginia. Nhiều bầu sô đã phải ngậm đắng
nuốt cay khi trúng đòn của hai người
này.
Cánh báo chí
của người Việt ở hải ngoại còn lợi dụng
thế lực của hai người này để phát hành
báo và khai thác những trò quấy rối nhau
sau hậu trường nhằm tạo nên những cuộc
bút chiến bình luận ầm ĩ khiến làng giải
trí của cộng đồng người Việt ở Mỹ càng
thêm rối rắm...